Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341989

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1989 lượt.

ứa Tử Ngư làm mặt dày chỉ cười trừ mà không trả lời. Trước khi Tiểu Bạch đi, Hứa Tử Ngư còn dặn dò cô lần sau đến đây nhớ dẫn theo Lão Lăng, để cho cô xem xem mối quan hệ thuần khiết giữa nam nữ là như thế nào, trước khi đi Hứa Tử Ngư còn trêu Tiểu Bạch đỏ mặt.
Hôm đó sau khi các chuyên gia thảo luận xong, liền lên một danh sách dinh dưỡng thật cặn kẽ cho Hứa Tử Ngư. Hiện tại mỗi ngày Hứa Tử Ngư trừ chuyện uống thuốc ra, còn phải làm một chút vận động đơn giản, một ngày ba bữa ăn bao gồm cả trái cây đồ ăn vặt và nước uống cũng đều phải theo chế độ. Cứ như vậy qua mấy ngày bệnh tình của cô căn bản cũng đã ổn định. Tất cả mọi người cũng thở phào nhẹ nhõm. Trong thời gian này Hứa Tử Ngư có mấy lần gọi điện thoại cho Giải Triều Chính, chính là làm nũng ăn vạ nhằm gọi ông ấy đến thăm cô. Tống Lương Thần cũng bó tay với cô luôn, mỗi lần Giải Triều Chính đến hắn cũng không nói chuyện cũng không hề tức giận, chỉ trực tiếp trốn vào phòng bên cạnh buồn bực xử lý công việc thôi. Hai người từ đầu đến cuối cũng không có nói chuyện với nhau, như vậy kế hoạch của Hứa Tử Ngư tiến hành không mấy hiệu quả. Trong lòng Hứa Tử Ngư nghi ngờ chú Giải có phải là chòm sao Ma Kết hay không, bởi vì chỉ có hai người đàn ông mang chòm sao Ma Kết mới có thể dễ dàng tạo ra loại khí thế trầm mặc mạnh mẽ như vậy mà thôi. ( diepdiep: không biết phải là chòm sao Ma Kết không nhỉ, mình cũng không rành về cái này cho lắm.)
Bác sĩ nói hiện tại tình hình của Hứa Tử Ngư đã ổn định, có thể về nhà nghỉ ngơi, nếu như làm theo phương pháp của chuyên gia dinh dưỡng, thì bà mẹ và đứa nhỏ cũng sẽ không có vấn đề gì. Trước đó mấy ngày Tống Lương Thần cũng không rời cô nửa bước mà túc trực ở phòng bệnh của cô, xử lý công việc đều ở gian phòng bên cạnh, mấy ngày nay Hứa Tử Ngư có khuyên nhủ, rốt cuộc hắn cũng chịu bước ra khỏi bệnh viện, đi đến công ty xử lý một chút chuyện nghiệp vụ.
Hành lang của phòng bệnh VIP, người đến để nịnh bợ cũng đã giảm đi rất nhiều, chỉ còn một vài người còn ngoan cố vẫn ở đó nói lời vô ích với nhân viên bảo an. Lúc này có một người mặc váy màu lam, tóc dài xõa ngang vai, cô từ thang máy bước ra. Cô đi thẳng về phía Phùng Bác Tường. Phùng Bác Tường đứng dậy cẩn thận dò xét cô, cô ấy có chút ngượng ngùng, cúi đầu nói :"Tôi là bạn học của Hứa Tử Ngư, đến đây để thăm cô ấy."
Phùng Bác Tường làm theo nguyên tắc, móc điện thoại di động ra hỏi :"Cô tên là gì, để tôi hỏi bà chủ một tiếng."
Cô gái ấy vội vàng nói :"Khi còn học đại học chúng tôi ở chung một phòng trong ký túc xá, đã rất lâu không gặp qua. Tôi muốn cho cô ấy một bất ngờ!"
"Vớ vẩn" Phùng Bác Tường nói :"Mặc kệ là bất ngờ hay kinh sợ cũng không được, bà chủ đang tĩnh dưỡng, sẽ không chịu nổi những chuyện đáng sợ.
"Ừh, vậy tôi bảo đảm sẽ nói chuyện thật dễ nghe, tuyệt đối sẽ không hù dọa cô ấy." Cô gái xấu hổ cười nhìn Phùng Bác Tường, khuôn mặt dễ nhìn hai gò má của cô cũng ửng đỏ. Phùng Bác Tường nhìn thấy gương mặt đó, vội vàng nói :"Được rồi, vậy cô phải chú ý đó." Thần nghĩ trong lòng gương mặt của cô gái nhỏ này thật thân thiện, cảm giác hình như đã gặp qua ở đâu rồi.
"Được, cám ơn anh!" Cô gái nhỏ hưng phấn nói, khoát tay Phùng Bác Tường, sau đó thuận lợi đi qua đám người đang chặn cửa kia. Cô gái mỉm cười đi qua đám người kia, sau đó vẻ mặt lập tức biến thành giễu cợt, khóe miệng khẽ nhếch lên, dùng âm thanh cực nhỏ bỏ lại một câu :"Đúng là một đám phế vật."






Hứa Tử Ngư đang ngồi trên giường bệnh tập trung tinh thần xem đống bản thảo của thời gian gần đây, nghe thấy có người đi vào mà không gõ cửa còn tưởng rằng Tống Lương Thần, cô cúi đầu cười nói :"Sao về sớm vậy?"
Nửa ngày cũng không thấy hắn trả lời, cô ngẩng đầu lên nhìn, nụ cười có chút cứng ngắc :"Thích Lôi, sao cô đến đây?"
"Không nghĩ tới tôi sẽ đến đây sao?" Thích Lôi đi tới gần giường bệnh của Hứa Tử Ngư, ngồi xuống cái ghế lên cạnh :"Ah đúng rồi, cô cho rằng bây giờ tôi đã đến nước Mĩ rồi có đúng hay không? Hứa Tử Ngư, cô thật là thủ đoạn, vậy mà cũng có thể khiến cho Tống Lương Thần ép buộc cha mẹ tôi đưa tôi đến nước Mĩ."
"Cô đang nói gì thế?" Hứa Tử Ngư phát hiện Thích Lôi đến đây là không có ý tốt, nhưng hiện tại cô giống như một hòa thượng lùn không thể với tay sờ đến đầu người cao 2 thước được* (* Vì mình không biết người khác đang suy nghĩ cái gì).
"Cô nghe không hiểu sao, cô cũng thật biết giả bộ vô tội quá."
"Tôi nói láo? Ha ha ha, tôi nói láo sao?! Anh trai của tôi cũng đã chết rồi, tôi nói láo cô làm gì chứ?" Trên mặt của Thích Lôi đều là nước mắt, cắn răng nghiến lợi mà nói, vẻ mặt xinh đẹp giờ trở nên rất dữ tợn.
"Đây rốt cuộc là sao, đã xảy ra chuyện gì?"
"Xảy ra chuyện gì? Vốn dĩ ba mẹ của tôi đã sắp xếp đối tượng kết hôn cho anh ấy rồi, nhưng anh ta nhất định đòi kết hôn với cô. Ba của tôi dẫn anh ta đi tham gia bữa tiệc gặp mặt, định rằng sẽ cùng bàn bạc chuyện hôn sự với nhà An Hinh, thế nhưng nửa chừng anh ấy lại bỏ về, khiến ba của tôi giận thiếu chút nữa là phát bệnh tim


Teya Salat