Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341956

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1956 lượt.

ng sao không sao, mấy người cứ tiếp tục đi. Mới vừa rồi cô nói đến đoạn bề ngoài của tôi nho nhã nhưng nội tâm thì lại lưu manh, tôi cảm thấy nửa câu đầu coi như rất chuẩn xác" Hứa Tử Ngư nói dứt lời liền nghênh ngang rời đi, đám phụ nữ phía sau lưng lập tức oanh một tiếng một lần nữa lại thảo luận, bình luận về dáng vẻ bên ngoài, trang phục cho đến kiểu tóc đều được lôi ra bàn luận.
Hứa Tử Ngư thở dài một hơi, mấy người này cũng không thể đợi cô đi xa một chút rồi nói sao. Còn nữa, mặc dù hôm nay cô có quên chải tóc, cũng đâu có khoa trương giống như bọn họ nói mà giống nhân vật Mai Siêu Phong chứ. Chỉ là mấy hôm nay tóc của cô bị gió sương thổi loạn mà thôi, nhưng cho dù sóng có lớn khiến cho bề ngoài cô rối loạn thì lòng của nữ nhà văn trẻ tuổi cũng không hề vì thế mà loạn.






Nghe nói cô đến phá thai . . .
Hứa Tử Ngư cảm thấy cơ thể của mình không có vấn đề gì, cô nghiêm túc suy nghĩ một chút, cho rằng tối hôm qua mình bị ngất xỉu, lý do chính là bị người đàn ông quá đẹp trai Đào Duy Hiên cưỡng hôn cho nên quá kích động mà ngất. Nếu như dáng dấp của người hôn cô giống thầy giáo Triệu Bản Sơn vậy, thì khi đó cô sẽ dùng tốc độ thi chạy điền kinh 800m của thời học đại học ra mà chạy đó, căn bản cũng không như vậy mà ngất đi đâu.
Hơn nữa tiền lương của tháng này cô đem nộp cho bác sĩ cũng gần hết rồi, nếu trưa nay cô xuất viện thì không chừng có thể tiết kiệm được một ít viện phí đó, còn nếu đến công ty trước hai giờ thì có thể cứu vớt được nửa ngày công.
Nhưng cô chờ mỏi chờ mòn cũng không thấy Đào Duy Hiên quay trở lại, gọi điện thoại cũng không liên lạc được. Lúc nãy Đào Duy Hiên có nói đến khoa não lầu 10, từ đây là lầu 6 nếu đi lên lầu 10 thì cũng không xa, Hứa Tử Ngư mặc một bộ quần áo của bệnh nhân, đang ngồi ở hành lang quyết định đứng dậy đi thang máy lên lầu 10 tìm Đào Duy Hiên.
Vốn tưởng rằng khoa so với nội khoa sẽ yên tĩnh hơn, ai ngờ vừa ra khỏi thang máy, cô đã trông thấy một đám người mang đồ giày tây chen lấn đứng ở trước phòng bệnh. Trong bọn họ có người xách giỏ hoa, có người thì cầm giỏ trái cây, còn có những hộp quà được gói một cách tinh xảo, ai nấy đều mang theo trách nhiệm trên người. Hứa Tử Ngư nghĩ nếu cho bọn họ thêm mấy tấm bảng nữa, thì chắc sẽ rất giống fan hâm mộ của mấy sao Hàn trên ti vi vẫn thường hay chiếu đó.
"Tiểu Lôi, sao con lại ăn nói như vậy với bác sĩ chứ!" Một phụ nữ ăn mặc quý phái từ bên ngoài bước vào, kéo tay của Thích Lôi sau đó quay sang nói với Đào Duy Hiên :"Bác sĩ Đào, ngại quá. . . . . ." Bà ấy còn chưa dứt lời liền nhìn thấy Hứa Tử Ngư, nên ngây ngẩn cả người.
Hứa Tử Ngư đứng dậy, người đàn bà trước mắt quần áo vẫn cao sang như vậy, trang dung tỉ mỉ vẫn đậm nhạt thích hợp, nhưng những thứ này lại không che giấu được dấu vết mệt mỏi cùng yếu đuối. Sáu năm không gặp, bà ấy như già hơn rất nhiều.
"Dì Thích."
"Cô Hứa." Sắc mặt của bà ấy có chút không tốt, nhìn cô rồi gật đầu một cái rồi cùng Đào Duy Hiên nói: "Hai ngày nay đã vất vả cho bác sĩ Đào rồi, không quấy rầy." Sau đó bà ấy liền xoay người kéo Thích Lôi đi ra ngoài.
Đào Duy Hiên đuổi theo ra khỏi phòng bệnh, cùng hai người đó nói hai câu, lúc quay trở lại nhìn thấy Hứa Tử Ngư đứng ở nơi đó mà sắc mặt trắng bệch, giọng của cô có chút run, hình như dùng hết tất cả hơi sức mới khiến mình bình tĩnh lại :"Anh nói cho em biết, bệnh nhân đó và hai người vừa nãy có phải là người một nhà không?"
"Là Chủ Tịch của tập đoàn xây dựng Thích Thị, Thích Bảo Tranh." Hắn đi vào đỡ Hứa Tử Ngư ngồi xuống, ân cần nói :"Tiểu Ngư em không thoải mái sao?"
Lòng của Hứa Tử Ngư đang rất loạn rốt cuộc cũng bình tĩnh lại một chút, mẹ và em gái của Thích uy đều tới đây rồi, vừa rồi còn cho là người nằm ở trong phòng bệnh là hắn nữa. "Chú Thích . . . . . . Tình hình của Thích tiên sinh như thế nào rồi?"
"Hiện tại đã qua giai đoạn nguy hiểm rồi, đang chờ theo dõi."
Hứa Tử Ngư gật đầu một cái nói :"Hy vọng không có chuyện gì, nếu không người nhà của ông ấy. . . . . . Nhất định sẽ rất đau lòng."
Đào Duy Hiên vỗ vỗ bả vai của cô mà nói "Yên tâm đi, đã có anh ở đây rồi."
Lúc ấy trong lòng của Hứa Tử Ngư quá loạn, không hề chú ý tới thần sắc trên mặt của Đào Duy Hiên chợt lóe lên. Cô đứng dậy nói :"Duy Hiên, em muốn xuất viện ngay lập tức."
Đào Duy Hiên biết lần này cô quyết tâm đi, cho nên gật đầu một cái nói :"Em trở về phòng bệnh nghỉ một lát đi, anh lập tức sẽ sắp xếp cho em."
Hứa Tử Ngư ở trong phương diện tình yêu vẫn luôn không thoải mái cùng tự nhiên, 6 năm trước, khi hắn và người nhà còn ở đây, hắn luôn thận trọng muốn mọi người trong nhà đều thích cô, nhưng kết quả tất cả mọi người đều nhìn cô không vừa mắt; 5 năm trước, đoạn thời gian trước khi hắn ra nước ngoài khi đó cô đã khóc lóc cùng náo loạn không muốn để cho hắn đi, nhưng hắn chỉ hỏi một câu :"Cô dựa vào cái gì" Liền cho cô thấy bộ mặt thật của chính mình, để cô trở thành trò cười cho các bạn trong trường; Lúc đầu cô cứ tưởng hắn đối với cô k


pacman, rainbows, and roller s