Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341972

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1972 lượt.

ng được tự nhiên, quả thật đem mặt mũi cùng phong thái của một đạo diễn như cô vứt sạch sẽ. Đáng tiếc là bọn họ cũng không còn người nào khác để chọn, Hứa Tử Ngư cũng đành phải nhắm mắt đồng ý cố gắng mà luyện tập.
Nội dung diễn xuất rất đơn giản, công chúa chứng kiến người mình yêu mến, đi xuyên qua đám người để tìm hắn, nửa đường làm rơi sơi dây chuyền kim cương, cô cũng không có nhặt lên, sau đó lại lấy trang sức ở rên đầu ném đi, cho đến lúc ôm lấy hắn là kết thúc —— Công chúa rất đồi trụy cũng rất bạo lực. Mà Hứa Tử Ngư đang tập diễn đoạn đồi trụi và bạo lực này, mở màn là dây chuyền rơi xuống, kết thúc là cảnh ôm hoàng tử.
Hứa Tử Ngư cảm thấy khi đó đầu óc của mình chắc là có vấn đề rồi, cho nên mới có thể tại nơi đông người như vậy mà nhón chân lên hôn má của hắn một cái. Đến khi có phản ứng thì mọi chuyện đã rồi, toàn trường nhốn nháo muốn đập cả nồi, cô thì che mặt chạy vào phía sau sân khấu, sau đó nam chính liền đuổi theo.
"Hôn tôi rồi muốn bỏ chạy ưh?" Hắn kéo tay của Hứa Tử Ngư, rất nghiêm túc hỏi.
"Sao?" Mặt của Hứa Tử Ngư đỏ giống như trái cà chua vậy, dưới ánh đèn ngơ ngác nhìn hắn, trong lòng oán thầm dáng người đẹp trai như vậy là được rồi, sao giọng nói lại còn dễ nghe như vậy chứ.
"Cô xem phải bồi thường tôi như thế nào đây ?." Người đó ranh mãnh khoanh tay nhìn cô.
"Nếu không, thì tôi mời cậu ăn hai bữa đùi gà nhé."
Người con trai đứng đối diện cười ha ha, bây giờ mặt Hứa Tử Ngư giờ còn đỏ hơn lúc nãy nữa.
Sau này cô mới biết, Thích Uy chính là hot boy thứ thiệt ở trong trường, cô tự xưng mình là Kinh Mậu nữ nhà văn trẻ tuổi, vậy mà ngay cả hot boy là ai cũng không biết; cô không biết còn chưa tính, thế nhưng toàn bộ túc xá cũng không biết. Khi đó cô mới thật sâu hiểu rõ, từ miệng nói mình là lưu manh trên căn bản cũng chưa chắc là lưu manh, lưu manh chân chính cũng đều là yên lặng mà hành động thôi, nào có thời gian gì mà đi khoe khoang chứ.
Trong một đoạn thời gian rất dài, Hứa Tử Ngư cũng không hiểu nỗi, làm sao cô lại có thể hồ đồ trở thành bạn gái của Thích Uy được chứ. Trong trường đại học tỷ lệ nam nữ 3:7, một người con trai còn đẹp trai hơn cả hot boy Vương Lực Hoành thì là một vật quý báu đến cỡ nào, mà sao vật quý báu đó lại thuộc về Hứa Tử Ngư đây, như vậy còn có thiên lý hay không! Bản thân xét thấy chuyện này chẳng hợp tình hợp ý gì cả, tất cả mọi người rối rít suy đoán trong đó nhất định là có nội tình gì đó, trong lúc nhất thời lời đồn thổi nổi lên từ bốn phía cùng những lời suy đoán lung tung. Ở bên trong lời đồn, một phiên bản truyền thuyết được hiểu rộng khắp: Thật ra Hứa Tử Ngư mượn cớ làm đạo diễn MV, ngầm đem anh Thích cực đẹp trai đi giấu giếm.
Ngược lại Hứa Tử Ngư nghĩ hắn mới chính là người giấu giếm đó, Thích Uy thật sự là quá thân sĩ đi. Lẽ ra thanh niên nam nữ tìm hiểu nhau, nắm tay hôn nhau là một chuyện rất bình thường, mỗi tối Hứa Tử Ngư trở về túc xá đều thấy hình ảnh như thế này xuất hiện ở trước cổng. Sau khi cô trở thành bạn gái của Thích Uy, không biết bao nhiêu lần hai người dưới cảnh trăng thanh gió mát, cũng giống như bao cặp tình nhân khác ngồi tâm tình trước cổng ký túc xá, rất ngọt ngào cũng rất lãng mạn. Nhưng hiển nhiên Thích Uy lại không nghĩ như vậy, nhiều lắm thì hắn chỉ là xoa xoa tóc hoặc là chỉ chỉ cái mũi của cô. Khá lắm thì hôn nhẹ cô một cái.
Thậm chí cô cũng từng dùng phương pháp quyến rũ qua, nhưng lý trí của Thích Uy luôn là tức thời, nhẹ nhàng ôm lấy cô mà nói :"Em còn nhỏ, chờ thêm một thời gian nữa đi." Nhỏ cái gì mà nhỏ chứ, bà đây đã đủ tuổi từ lâu rồi nha!
Hứa Tử Ngư thích nhất là luyện tập Piano tại đoàn nghệ thuật Piano, từ khi có Thích Uy, hắn luôn ở sau lưng cô, nắm lấy tay của cô dạy cho cô cách đánh đàn. Cho dù là tiếp xúc đơn giản như vậy, nhưng khi đó đã có thể khiến cho cô thần hồn điên đảo, tình yêu càng cuồng nhiệt hơn.
Hai người yêu lâu như cậy, cũng chưa từng cãi nhau lần nào. Thích Uy rất hoàn mỹ không chê vào đâu được, đẹp trai, dịu dàng, thiện lương, cẩn thận, nhưng cũng không dung túng. Cô cảm thấy cuộc đời của cô chưa bao trải qua hạnh phúc giống như khi đó vậy, vì trước đó cô chưa từng được che chở qua.
Hứa Tử Ngư không trách Thích Uy vào lúc cô yêu hắn nhất, vào thời điểm khó tự kềm chế nhất mà hắn cứ như vậy mà rời bỏ cô; Cô không trách hắn ở nơi rất đông người, trước mặt nhiều người như vậy hắn dùng tay gỡ bàn tay của cô đang nắm lấy tay áo sơ mi ra, nói với cô :"Hứa Tử Ngư sao cô không nghĩ lại, cô là ai chứ" ; Thậm chí cô cũng không trách hắn ở bờ bên kia đại dương gọi điện thoại cho cô chỉ lạnh lẽo nói với cô :"Mong em đừng hy vọng sẽ có cơ hội dây dưa với tôi, bây giờ tôi rất hạnh phúc." Cô không trách hắn đã làm những việc này, chẳng qua là bởi vì không thương mà thôi.
Cô chỉ trách hắn, tại sao lúc còn yêu nhau hắn lại đối xử với cô tốt như vậy. Từ nhỏ cô rất ít khi được che chở, dãi nắng dầm mưa, dần dần lớn lên giống một thân cây; thế nhưng từ khi gặp hắn, hắn hết lòng che chở cho cô, để cho cô cảm thấy mình cũng được giống như bao cô gái khác vậy, cuối