Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341982

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1982 lượt.


Hứa Tử Ngư muốn đến công ty ngay lập tức, Tống Lương Thần biết hôm qua cô bị ngất xỉu phải nằm viện, cho nên hắn rất muốn thuyết phục cô nên tiếp tục nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa.
"Bệnh viện cũng đã nói không sao rồi mà, thật sự mình không cảm thấy khó chịu chút nào cả." Hứa Tử Ngư cầm túi xách trong tay, làm bộ muốn xuống xe, nhưng bất luận như thế nào cũng không mở được cửa xe ra.
"Bây giờ không phải là thời kỳ đặc biệt của cậu ưh?" Tống Lương Thần ngăn cô lại, để cho cô an an ổn ổn ngồi vào chỗ ngồi, còn dặn dò :"Cũng sắp làm làm mẹ rồi, sao vẫn còn giống như trẻ con vậy."
"Sức khỏe của mình thì tự mình biết, bảo đảm không xảy ra chuyện gì đâu." Người bên cạnh khẩn trương cô cũng đều nhìn ra được, nhưng thật sự là mình không có việc gì nha!
Tống Lương Thần thở dài một cái, cũng biết chuyện mà cô đã hạ quyết tâm thì không có ai có thể xoay chuyển được, hắn suy nghĩ rồi nói :"Vậy chúng ta sẽ đến công ty, nhưng cậu phải chú ý, làm gì cũng không được gấp gáp, không được tức giận, cũng không nên làm việc quá mệt mỏi." Hứa Tử Ngư gật đầu một cái, ngoan ngoãn ngồi im, thầm nghĩ những ngày tiếp theo chắc chắn không tránh khỏi những lời càu nhàu này.
Quay đầu xe, lúc lái xe về không giống như lúc lái xe đến. Khi trở về hắn chú ý duy trì tốc độ thật chậm hết mức có thể, Hứa Tử Ngư cảm thấy mình đang được ốc sên chở vậy.
Tống Lương Thần hỏi cô có muốn ăn cơm hay không, cô nói sắp đến giờ làm việc rồi, sợ không đủ thời gian nữa. Tống Lương Thần gật đầu một cái, bấm số điện thoại.
"Dạ, Tống Tổng." Giọng của một người phụ nữ truyền đến.
"RiTa, cô giúp tôi chuẩn bị một phần thức ăn dành cho phụ nữ có thai, tốt nhất là đem tới trong vòng 30 phút, càng nhanh càng tốt. Chờ chút."
Hắn đưa điện thoại ra xa, sau đó hỏi Hứa Tử Ngư :"Có kiêng ăn món nào không?" Hứa Tử Ngư chưa kịp phản ứng khi hắn đặt cơm cho mình, cô vội vàng nói không có.
Tống Lương Thần nói :"Không có kiêng nóm nào cả, được rồi cứ như vậy đi."
Sau khi cúp điện thoại hắn cũng không nói gì, nhưng Hứa Tử Ngư ngồi ở bên cạnh hắn cũng thấy rõ, tay của hắn đang cầm tay lái có chút hơi run. Đột nhiên nghe được một tin tức như thế, Hứa Tử Ngư nhất định cũng sẽ bối rối giống như hắn thôi, cho nên cô ngoan ngoãn ngồi im cũng không dám nói gì nữa.
Xe hơi dừng lại ở bãi đậu xe dưới tầng ngầm của tòa cao ốc mà Hứa Tử Ngư đang làm việc, Tống Lương Thần mở cửa xe, hận không thể đỡ cô đi lên. Hứa Tử Ngư bất đắc dĩ nhìn lên trên lầu, cô nhu nhược đến nỗi không thể tự đi được sao?
"Lớp trưởng, cậu không cần tiễn tôi đi trước. Nếu để đồng nghiệp trông thấy thì không tốt lắm đâu." Hứa Tử Ngư khổ sở đứng ở cửa thang máy, Tống Lương Thần gật đầu một cái nói :"Nói cũng đúng, vậy cậu lên trước đi, phải cẩn thận đó."
Hứa Tử Ngư gật đầu, thang máy ở trước mặt hai người đóng lại, Hứa Tử Ngư nhìn Tống Lương Thần, cuộc sống của mình bởi vì hắn mà phải thay đổi, bây giờ cô còn dám ra cái quyết định này, cũng sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của hắn, cuộc đời của hai người bọn họ vốn dĩ là hai đường thẳng song song, nhưng hiện tại bởi vì đủ mọi loại chuyện mà phải quấn lại với nhau thật chặt.
Hứa Tử Ngư ở trong thang máy sửa sang lại y phục, hít một hơi thật sâu. Mặc kệ nói thế nào, công việc nhất định phải cố gắng mà làm, bây giờ mẹ Hứa phải đi kiếm tiền nuôi gia đình rồi.






Còn kinh sợ hơn cả kinh sợ . . .
Hứa Tử Ngư đến vị trí của cô mới vừa mở máy vi tính ra, Tiểu Bạch sát vách liền lấn tới tám chuyện, thì thầm nói
"Chị Tử Ngư, có một tin tức rất đáng sợ."
"Tin tức của cô cái nào mà không kinh dị chứ?"
"Ah, tin tức này rất đáng sợ đó, so với chuyện địa cầu quay nhanh còn đáng ngạc nhiên hơn —— Ông chủ của công ty chúng ta đã đổi rồi."
"Bọn họ bây giờ vẫn bình thường chưa có nghe nói gì cả, thật ra thì tất cả mọi người đều rất bất an, sợ ông chủ mới sẽ cho thôi việc mà thay vào là nhân viên thân tín đó." Cô vỗ vỗ cái trán mà nói :"Ah, mình nhớ ra rồi."
"Cái gì thế?" Trái tim của Hứa Tử Ngư cứ như vậy mà bất an, mới có nửa ngày không có đi làm, sao công ty lại xảy ra nhiều tình huống như vậy chứ.
"Chính là lúc mình gọi điện thoại cho cậu đó, công ty loạn lên thành cái chợ, cậu đoán xem vì sao?"
"Vậy. . . . . . Tại sao?"
"Chủ Tịch mới đến phòng họp kêu Tả Trung Đường đích thân điểm danh, nhưng vừa mới điểm danh xong thì nhận được điện thoại, nhận điện thoại xong liền cầm ví tiền mà đi, lúc rời khỏi phòng họp không nói lời nào mà còn chau mày nữa . . . . . .Cậu không nhìn thấy đó, khi đó cả phòng họp đều náo loạn như một cái chợ, tất cả mọi người không biết là nên giải tán hay là không. Trưa nay tôi tới phòng của Tả Trung Đường, trông thấy cô ấy đang vò đầu bứt tóc, sắp đem tóc của chính mình bứt gần hết rồi đó, cô ấy nói là lo lắng nghành chúng ta đắc tội với ông chủ mới." Tiểu Bạch ngừng lại một chút rồi nói :"Tiểu Ngư ơi, hai hôm nay cậu nhất định phải biểu hiện cho thật tốt một chút, dù sao chỉ có một mình cậu là không có mặt."
Trong lòng