Tác giả: Lưu Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342048
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2048 lượt.
i lưỡi của mình, chỉ nói hai câu liền đem toàn bộ phơi bày ra.
Tống Lương Thần nghe giọng nói của cô mới biết mấu chốt thì ra là ở chỗ này, chuyện của công ty trước nay hắn vẫn chưa có nói qua với cô lần nào cả, thứ nhất chính là vì không có cơ hội, thứ hai tình cảm của hai người chưa đi đến đâu cả.
Chỉ là :"Trí nhớ cũng không tệ lắm, thế nhưng cũng biết hết rồi."
Hứa Tử Ngư nghiêng đầu nhìn bộ dạng vui vẻ của hắn, thật sự là giận ghê gớm. Vừa vặn lúc này xe hơi chạy vào gara của bãi đậu xe, sau khi Tống Lương Thần dừng xe, cô liền mở cửa xe bước xuống cũng không quay đầu lại nhìn một lần. Tống Lương Thần vội vàng đuổi theo kéo tay của cô, nàng hất tay cũng không ra, ánh mắt tò mò của nhân viên quản lý của bãi đậu xe đang nhìn hai người bọn họ đang lôi lôi kéo kéo, Hứa Tử Ngư bất đắc dĩ chỉ có thể thở phì phò đi với hắn.
Sau khi vào đến nhà, Hứa Tử Ngư liền tránh thoát tay của hắn, bước nhanh về phòng của mình.
"Tiểu Ngư, cậu có sợ không?" Hứa Tử Ngư nghe thấy Tống Lương Thần đứng ở phía sau nói, cơ thể của cô có chút chấn động. Cô chậm rãi quay đầu lại nhìn hắn mà nói :"Tống Lương Thần, cậu cũng đừng quá tự tin." Dứt lời xoay người bước đi.
"Cậu không sợ, nhưng mình sợ." Tống Lương Thần sải bước về phía trước đuổi theo cô, từ phía sau lưng ôm chầm lấy cô. Cái cằm nhẹ nhàng đặt trên đầu của cô, rồi nói :"Mình sợ cậu có thể dễ dàng rời khỏi mình, nhưng mình thì lại không thể rời bỏ cậu được."
"Tống Lương Thần, cậu đừng nói những lời ngon tiếng ngọt đó . . . . . ."
"Mình chưa bao giờ nói dối, chắc cậu cũng biết phải không." Nghe hắn nói như vậy tim của cô như bị người khác dùng tay bóp vậy, nhiều vết thương khó chịu. Hứa Tử Ngư lẳng lặng đứng ở nơi đó, không biết nên làm sao nên nói gì, ồn ào đi qua rối rắm lại đến, tính cách của mình quá mức trẻ con, luôn là khi dễ Tống Lương Thần. (diepdiep: ai da, khổ ghê !)
Tống Lương Thần thấy cô không nói chuyện cũng không có phản ứng giãy giụa gì, hắn thở dài một cái rồi buông cô ra, lôi kéo cô xoay người lại, sau đó hắn đưa tay vuốt ve mặt của cô :"Sau này có chuyện gì thì cứ nói với anh biết chưa, không cần phải buồn bực ở trong lòng."
"Vậy anh phải hứa là không được cố ý giấu giếm em, vì như vậy sẽ khiến em có cảm giác mình là kẻ ngốc. Có được hay không?"
Hứa Tử Ngư nhìn mặt của Tống Lương Thần, hắn cúi đầu nhìn cô, trong ánh mắt đó mang theo toàn bộ tâm tình của hai người, cô định thần lại nhưng vẫn là tràn đầy tình ý nhìn hắn, hắn nói :"Được, anh đồng ý với em."
Lúc ăn cơm Tống Lương Thần còn nói đến chuyện tình hình hiện tại của công ty cho Hứa Tử Ngư nghe, đại khái nói những chuyện mà trên mạng đã đăng. Chỉ là Tống Lương Thần nói cảm giác như khi đó mình dùng món tiền đầu tiên đánh bậy đánh bạ mà có được, bởi vì khi đó bọn họ chưa có kinh nghiệm quản lý tài chính, bọn họ vốn định chỉ làm cố vấn cho mấy công ty dòng họ mà thôi, trong đó cô một công ty vì lý do mâu thuẫn quá sâu, cho nên vội ra giá công ty rất thấp. Mấy người bọn họ lúc đầu nghĩ là bỏ tiền ra nếu được ăn cả ngã về không, không hề nghĩ đến lại đạt được hồi báo lớn như vậy. Sau khi bọn họ nếm được mùi vị ngon ngọt liền thay đổi phương hướng nghiệp vụ, từ đó về sau liền bắt đầu dốc lòng nghiên cứu nghiệp vụ thu mua công ty.
"Các anh thật là giỏi, lúc còn đi học mà đã mở được công ty rồi, khi đó em còn ngây ngốc ham chơi đấy."
"Vậy chúng ta cùng nhau suy nghĩ thực tế một chút nhé, xem xem bản thân rốt cuộc có làm được hay không. Em không biết đâu, năm đó bọn anh làm chính là bán tư tưởng, nên Wall Street cũng rất chú trọng trang phục cá nhân và vật dụng, bọn anh vì phải mua trang phục cùng túi xách để đi gặp khách hàng, cho nên phải chịu cảnh bữa đói bữa no, tài nấu nướng của anh cũng từ đó mà luyện ra được. Khi đó chính là giai đoạn bắt đầu khủng hoảng kinh tế, bọn anh tìm công việc ở khắp nơi, cuối cùng người nhà của một người bạn đồng ý để bọn anh làm cố vấn. Sau khi đã tạo được chút danh tiếng rồi, dần dần mới có nhiều công ty lớn đến tìm bọn anh."
"Không nghĩ tới, bọn anh trải qua năm đó thật không dễ dàng."
"Là đàn ông mà, muốn tạo dựng sự nghiệp mà chịu khổ một chút thì có đáng gì chứ."
"Lương Thần, anh thật là giỏi." Hứa Tử Ngư sùng bái nhìn hắn, tuy mặt của Tống Lương Thần vẫn trầm ổn không có gì đặc biệt, nhưng trong lòng đang rất thoải mái. Người chính là như vậy đó, có lúc nhận được tiếng vỗ tay hoan hô của toàn thế giới, nhưng cũng không sánh bằng một câu khích lệ kia của người yêu.
Nghĩ đến người yêu hắn chợt nhớ đến cuộc điện thoại mà chiều nay hắn đã nhận :"Đúng rồi Tiểu Ngư, chiều hôm nay ông ngoại của anh có gọi điện thoại đến, ông ấy nói rất muốn gặp em một chút, hy vọng chủ nhật mình có thể cùng đi."
"Sao? Cuối tuần này sao?" Hứa Tử Ngư nghe vậy trong lòng bắt đầu thấp thỏm không yên, chưa ăn bao nhiêu đã cảm thấy no rồi.
"Mặc dù ông ngoại của anh là người tương đối nghiêm khắc, nhưng ông ấy là người rất tốt." Tống Lương Thần an ủi cô, nhưng Hứa Tử Ngư thì càng ngày lại càng khẩn trương hơn. Người ta đều nói cô dâu xấu xí