Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342042

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2042 lượt.

cũng sẽ phải gặp mặt cha mẹ chồng, cô không nghĩ tới lại nhanh như vậy sẽ phải đi gặp.
"Lương Thần, có thể hoãn thêm mấy ngày nữa được không, em còn chưa có chuẩn bị tốt tâm lý đó."
"Ngốc quá, gặp người nhà thì còn phải chuẩn bị cái gì nữa chứ, có anh đây, em đừng sợ." Tống Lương Thần một bên an ủi cô một bên gắp thức ăn, Hứa Tử Ngư ăn lung tung một ít liền không ăn nổi nữa.
Cô trở về phòng cũng không còn tâm tư mà viết tiểu thuyết nữa, cô nằm ở trên giường liền bắt đầu suy nghĩ lung tung. Tống Lương Thần dọn dẹp xong đi đến phòng đọc sách cũng không nhìn thấy cô, gõ gõ cửa sau đó bước vào phòng :"Hôm nay không viết tiểu thuyết sao?"
"Không viết, không có tâm tình mà viết." Hứa Tử Ngư nằm ở trên giường cầm lấy cái tai con thỏ mà cô yêu thích nhất kéo kéo, cũng sắp kéo đứt cái lỗ tai thỏ ra rồi.
"Sao thế?" Tống Lương Thần thấy sắc mặt của cô buồn bực, cho là cô không thoải mái, vội vàng đến sờ sờ trán của cô.
"Nếu ông ngoại anh không thích em thì làm sao đây?" Hứa Tử Ngư ngước mắt nhìn hắn, chuyện như vậy cũng không phải là chưa xảy ra qua.
"Anh là người muốn kết hôn với em, cũng không phải là ông ngoại, làm sao lại muốn ông ấy thích chứ?" Tống Lương Thần ngồi ở bên giường, kéo tay trái của cô ra mà đặt vào trong tay của hắn.
"Anh nằm mơ đi, em đang nói nghiêm chỉnh đó!"
"Anh cũng vậy, đang nói rất là nghiêm chỉnh đó, gặp ông ngoại thì chỉ cần lễ phép thôi, còn những chuyện khác em cũng không cần phải lo lắng làm chi, vui vẻ cùng anh đi đến đó dùng cơm là được, những chuyện khác cứ giao cho anh."
Hứa Tử Ngư ngẩng đầu nhìn hắn, gật đầu một cái. Tống Lương Thần đưa tay kéo cô lại gần mà nói :"Được rồi, đừng lo lắng những chuyện đó nữa, mọi chuyện đều có anh đây, em chỉ cần an tâm làm Tống phu nhân là được rồi."
"Cái gì, ai nói sẽ làm Tống phu nhân chứ."
"Ha ha, được rồi được rồi, nếu hôm nay không viết truyện thì mình cùng đi tản bộ thôi. Cả ngày chỉ ngồi ở công ty, không có vận động thì không được đâu."
"Nhưng mà em không muốn vận động nha!" Từ trước đến nay Hứa Tử Ngư vẫn là có thể ngồi thì kiên quyết không chịu đứng, có thể nằm thì kiên quyết không chịu ngồi.
"Không vận động thì đối với con không tốt đâu." Tống Lương Thần đành ra đòn sát thủ, Hứa Tử Ngư sờ sờ cái bụng, rốt cuộc cũng thở dài một tiếng :"Được rồi." Bảo bối ơi là bảo bối, mẹ cũng là vì con cho nên mới đi ra ngoài tản bộ đó.






Căn chung cư mà Tống Lương Thần và cô ở thiết bị cũng không tệ, giữa mỗi một tầng lầu đều có bố trí cây xanh, còn có một sân chơi khá rộng, đêm mùa hè rất ít gió, mấy người sống trong chung cư dẫn theo con cái đến đó chơi.
Hứa Tử Ngư sau một hồi đi bộ mệt mỏi vừa nhìn thấy có một cái xích đu trống chỗ hai mắt liền sáng lên. Tống Lương Thần lo cái xích đu không được chắc chắn sợ cô bị ngã, nhưng cuối cùng hai người cũng thương lượng xong, Hứa Tử Ngư có thể ngồi một lúc, nhưng không nên đu quá mạnh nha.
Hứa Tử Ngư nhớ lại lần cuối mình ngồi xích đu, hình như là năm thứ hai đại học, lúc đó cô cùng Thích Uy đến trường đại học Chánh Pháp tìm bạn của hắn. Thích Uy không giống như Tống Lương Thần phàm là thấy chuyện đó có một chút nguy hiểm liền ngăn cản cô, Thích Uy rất tỉ mỉ suy tính năng lực chịu đựng của cô, xem xét phạm vi cô có thể làm được thuận lợi hay không, có vượt qua phạm vi đó hay không, chỉ cần dùng ánh mắt là có thể khiến cô phải ngoan ngoãn nghe lời rồi.
Hôm đó hình như là một buổi chiều mùa thu, bầu trời trong xanh rất đẹp, sau khi Thích Uy nhận được điện thoại của người bạn đó hai người liền ngồi chờ bên cạnh cái xích đu. Hứa Tử Ngư ngồi trên xích đu mặc cho Thích Uy đẩy cô, cô vui vẻ cười, Thích Uy liền đứng ở bên cạnh, mỉm cười nhìn cô càng đưa càng cao.
"Thích Uy, em bay cao quá đi!" Tay của Hứa Tử Ngư nắm chặt lấy xích đu, có chút khẩn trương nhưng cũng cảm thấy cảm giác được bay như vậy thật là vui.
Hứa Tử Ngư nghe vậy liền cười hì hì, sau đó ánh mắt sắt bén bắn về phía Tống Lương Thần, hình như đang muốn nói :"Anh tốt quá, già không bỏ nhỏ cũng không tha!" Tống Lương Thần thấy cô nói như thế nhất thời dở khóc dở cười, ánh mắt mang theo lời thanh minh :"Anh thật sự là vô tội."
"Thiến Thiến, tại sao cháu muốn chú ấy làm bạn trai của cháu vậy?" Hứa Tử Ngư đưa tay sờ sờ mái tóc xoăn mềm mại của cô bé, giọng nói rất dịu dàng.
"Bởi vì chú ấy rất đẹp trai!" Thiến Thiến nói :"Trong nhà trẻ cháu có một người bạn trai gọi là Phàm Phàm, mặc dù cậu ấy đối xử với cháu rất tốt, nhưng lại không đẹp trai bằng chú đây. Nếu chú đồng ý làm bạn trai của cháu, cháu sẽ chia tay với Phàm Phàm ngay."
"Vậy thì dì sẽ đem chú tặng cho cháu làm bạn trai có được hay không?" Hứa Tử Ngư nhìn khuôn mặt cùng bộ dáng giống như đưa đám của Thiến Thiến, không nhịn được mà trêu chọc cô. Cô cũng không phát hiện Tống Lương Thần nghe vậy trong lòng liền giống như có lửa đốt vậy.
"Sao? Như vậy không tốt sao!" Hứa Tử Ngư nhìn Thiến Thiến một chút rồi lại nhìn Tống Lương Thần, hình như trong lòng cô bé đang đấu


XtGem Forum catalog