Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342047

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2047 lượt.

mịn của cô di chuyển tới trước ngực của hắn.
Tôi bóp, tôi bóp, tôi siết chặt. . . . . .
"Hứa Tử Ngư. . . . . ." Tống Lương Thần cũng không nhịn được nữa bắt cái tay của cô lại, liền bật cười :"Em là sắc ma chuyển thế sao?"
"Ah, anh dám chê cười em!" Hứa Tử Ngư đỏ mặt nhìn hắn, người ta vừa mới tìm được một chút cảm hứng để viết tiểu thuyết mà hắn lại dám quấy rầy, hắn đang muốn gì đây chứ. . . . . .
"Vậy chúng ta nên công bằng chút đi." Tống Lương Thần vừa dứt lời liền đem bàn tay vòng qua phía sau cô.
"Ah ah, anh muốn làm gì?" Cúc áo sơ mi của Hứa Tử Ngư đã hoàn toàn được mở ra hết, nội y màu hồng cũng đã lộ ra trước mắt, nếu như hắn đem áo lót này cởi ra, thì cô chẳng phải là Tiểu Bạch Thỏ sao?
Hứa Tử Ngư giữ tay của hắn lại nhằm không cho hắn được toại nguyện mà hành động, Tống Lương Thần lập tức hỏi lại :"Em thấy như vậy có công bằng không?"
"Không công bằng. . . . . ." Trời cao tại sao lại để cho cô mang chòm sao Thiên Xứng thuần khiết thiện lương yêu thích công bằng chứ! Hứa Tử Ngư ngoan ngoãn buông lỏng tay ra, để mặc cho hắn thuận lợi đem áo lót cởi ra sau đó ném qua một bên.
Mặc dù bên ngoài còn có cái áo sơ mi, nhưng cũng đã sớm không còn nút áo rồi, cô lại đang ở phía trên hắn, thật là cảnh không nên lộ cũng đã lộ ra hết rồi. Cô lại một lần nữa rưng rưng nằm trên người của hắn, bàn tay nhỏ bé từ trước ngực đi xuống, từ từ đi xuống cơ bụng sáu múi cực hấp dẫn của hắn, thật là chắc nha, cảm giác lại sướng như vậy, ta bóp ta bóp ta siết chặt. . . . . .
"Hứa Tử Ngư. . . . . ." Tống Lương Thần gọi cô.
"Sao thế?"
"Em muốn, uống sữa tươi không?"
Bò. . . . . . Sữa tươi? Người ta rất thuần khiết và trong sạch , người ta cũng sẽ không nghĩ nhiều đâu, trong lòng của Hứa Tử Ngư lẩm nhẩm, nhưng mắt chưa muốn chịu khống chế liền liếc xuống phía dưới một cái. Ngao. . . . . . Mặc dù có quần đùi, nhưng thật sự là rất. . . . . . Kinh người nha. . . . . . Ah. . . . . . Hứa Tử Ngư chợt ngồi dậy, nuốt nước miếng nói :"Hôm nay hoạt động đến đây là kết thúc, cám ơn anh, hẹn gặp lại nha!" Dứt lời cô liền khép áo sơ mi của mình lại muốn chạy trốn.
"Ăn sạch sành sanh người ta rồi giờ muốn chuồn sao? Vậy thì có lợi cho em rồi!" Tống Lương Thần kéo cô lại để lên giường :"Để cho công bằng, tiếp theo đến lượt anh ở phía trên."
Hứa Tử Ngư nói :"Nhiều người đang nhìn, em thấy xấu hổ lắm!"
Tống Lương Thần suy tư, nhìn vào ống kính, sau đó hắn quyết định đi tắt đèn.
Các khán giả thân mến, tôi và các bạn cùng chung tay xây dựng một xã hội hài hòa, truyền hình trực tiếp đến đây là kết thúc, hẹn gặp lại các bạn ở tiết mục sau.






Ngày hôm sau Tống Lương Thần và Ri¬Ta, RoByn cùng mấy người cấp dưới khác ngồi họp, hai mắt của Tống Lương Thần nhạy bén phát hiện ánh mắt của mọi người có là lạ, cũng không dám trực tiếp nhìn hắn. Hình tượng lạnh băng của Ri¬Ta hình như đã bị sụp đổ, rất hiếm khi trông thấy cô lại đỏ mặt như vậy, RoByn che miệng không biết là cười hay là ho khan đây, không khí trong phòng họp rất quỷ dị và hỗn loạn. Cũng may cuộc họp dưới khí thế mạnh mẽ của Tống Lương Thần cuối cùng cũng kết thúc một cách mỹ mãn.
Sau khi tan họp, Ngô Mạnh Kiệt đã lập gia đình và lớn hơn Tống Lương Thần hai tuổi kéo hắn qua một bên nhỏ giọng nói, "Chắc khẩu vị của em dâu rất nặng nhỉ!"
"Sao?" Tống Lương Thần không hiểu nhìn hắn. Ánh mắt của Ngô Mạnh Kiệt liếc liếc cổ áo sơ mi của Tống Lương Thần, sau đó liền cười cười mà rời đi.
Tiểu Bạch gào khóc trên QQ, cô ấy còn than thở cùng buông lời tiếc nuối với Hứa Tử Ngư, cuối cùng tin tức này cũng đã khiến toàn bộ nhân viên nữ phải tan nát cõi lòng, < Tống Tổng là hoa đã có chủ rồi, chứng cớ là trên cổ của anh ta có hai dấu hôn rất rõ ràng>.
"Mọi người bàn luận : Người phụ nữ kia thật háo sắc, còn để lại dấu vết, thật đáng giận!"
Giây phút Hứa Tử Ngư trông thấy ông ngoại của Tống Lương Thần cô có chút chần chờ, đó là một ông già mặc bộ quân trang thẳng tắp mái tóc đã hoa râm nhưng tinh thần vẫn còn rất minh mẫn thân thể lại tráng kiện và khỏe mạnh, khụ, ông ngoại, bộ dạng này của ông ngoại cô tin chắc là đã thấy ở trên truyền hình trong những bộ phim nhiều tập của đài CCAV mỗi ngày. Ông ngoại đang cùng một người lớn tuổi khác đánh cờ, thấy bọn họ tới cũng chỉ gật đầu một cái. Tống Lương Thần hô một tiếng :"Ông ngoại", sau đó liền kéo Hứa Tử Ngư ngồi xuống ghế sofa ở gần đó.
Có dì giúp việc bưng trái cây và vài món điểm tâm lên, thân mật nói với Tống Lương Thần hai câu liền phải lui xuống rồi, Tống Lương Thần cũng không khách khí lấy điểm tâm mà Hứa Tử Ngư thích ăn nhất đặt ở trước mặt cô. Hứa Tử Ngư nhìn ông ngoại trong truyền thuyết đối với hai người rất hờ hững, khí thế lại cường đại như vậy, bây giờ đã cảm thấy khẩn trương muốn chết, đâu có hứng thú ăn những thứ này chứ.
Hai người bọn họ ngồi ở bên kia thật lâu, Tống Lương Thần xoay người nhìn ông ngoại vẩn còn đang thong dang ở đằng kia đánh cờ, mà tâm trạng của Hứa Tử Ngư cũng đã hồi hộp không biết chuyển