Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342052

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2052 lượt.

Thiên càng xem càng thấy hắn rất quen mắt, cho nên không khỏi nhìn thêm vài lần. Tống Lương Thần nhạy cảm cảm thấy được ánh mắt của người bên cạnh, lúc nói chuyện Tống Lương Thần nghiêng đầu nhìn cô một cái, sau đó tiếp tục cuộc nói chuyện của mình. Chỉ như vậy Ngô Thiên Thiên cảm thấy như có một mũi tên nhọn bắn về phía cô, trong lòng giống như sóng nước xôn xao, từ trước đến nay lòng của cô chưa từng như vậy qua.
Cô trở lại phòng làm việc liền vội vàng gọi điện thoại cho Ngô Tông Phủ, cô hỏi cha cô trước đây từng kể có một người gốc Hoa ở Mĩ thu mua công ty, người đó tên là gì. Đúng lúc đó Ngô Tông Phủ đang tham gia một cuộc họp quang trọng, ông cúi xuống dưới cạnh bàn nhỏ giọng nói :"Àh, là Tống Lương Thần. Đúng rồi, năm nay hắn đã trở về nước." Vừa muốn dặn cô tan việc về nhà sớm ăn cơm, nhưng chưa kịp nói đã nghe tiếng cúp máy rồi, Ngô Tông Phủ vừa lắc đầu một cái, liền cúp điện thoại sau đó tiếp tục vừa họp vừa ngủ gật.
Ngô Thiên Thiên bị đụng đến choáng váng, nhưng cũng may vừa rồi Tống Lương Thần còn nhanh tay tránh kịp, một giây cuối kia cô cũng vội vàng đạp thắng, toàn bộ thân thể cô đang lao về phía trước liền bị dây đai an toàn kéo trở về, bả vai bị kéo lại giờ cảm thấy rất là đau. Cũng may là như vậy thôi, chỉ cần nghĩ đến chuyện nếu Tống Lương Thần phản ứng chậm một chút, thì kết quả sẽ thật là . . . . . . Gương mặt xinh đẹp dưới lớp phấn trang điểm tinh xảo hiện lên một tầng mồ hôi mỏng.
Mắt thấy Tống Lương Thần vẫn bình thường và còn nằm trong dự liệu của cô, khi đó cô cũng không vội vàng bước xuống xe, ai ngờ ánh mắt mà cô đang tha thiết mong chờ thì lại đang bận chiếu cố đến người ngồi ở vị trí bên cạnh tài xế.
Hắn bước xuống mở cửa xe bên kia, cúi đầu đưa tay vào giúp Hứa Tử Ngư cởi dây đai an toàn ra, thấy lỗ mũi của cô bị chảy máu cho nên hắn cũng chấn động theo, vôi vàng hỏi :"Tiểu Ngư, có đau đầu không?"
"Đầu không đau, nhưng lỗ mũi bị thương." Hứa Tử Ngư để điện thoại lên xe, lấy khăn giấy trong hộc tủ ra, lau lỗ mũi của mình sau đó nhìn vào khăn giấy mà sợ hết hồn :"Lương . . . Lương Thần, em chảy máu mũi hu hu . . . . . ."
Tống Lương Thần vội vàng đỡ cô xuống xe, hắn rón rén giúp cô lau máu mũi, lại hỏi cô có chóng mặt không, vừa rồi có bị va vào đâu hay không, có đau bụng không, vừa rồi bụng của cô có bị dây an toàn siết trúng hay không. Hứa Tử Ngư chỉ nói một tiếng :“Không có”, khi đó hắn mới thoáng yên tâm.
Ngô Thiên Thiên giương mắt mà nhìn một màn trước mắt này, đầu óc ong ong vang lên, quả thật chính mình cũng không thể tin được vào mắt của chính mình nữa. Tống Lương Thần cùng Hứa Tử Ngư? Một Hứa Tử Ngư không có chút tiếng tăm nào của bên ban Biên Tập? Vẻ thùy mị bình thường, vóc dáng lại thấp bé Hứa Tử Ngư? Đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Đang sững sờ thì Tống Lương Thần chạy tới gõ cửa kiếng của cô một cái, cô vội vã nhấn nút, tấm kính cửa bằng thủy tinh chậm hạ rãi xuống, cô nhìn vào con ngươi đen mà tĩnh mịch của hắn.
"Không có chuyện gì chứ?" Hắn hỏi.
"Ah, không sao." Ngô Thiên Thiên thấy hắn "Quan ái" hỏi han mình, trái tim chợt đập loạn xạ, vội vàng trả lời.
"Đây là danh thiếp của tôi, xin liên lạc với Luật Sư của tôi." Dứt lời liền xoay người quay trở về xe của hắn, cả quá trình chỉ có 2 đến 3 giây.
Có lẽ đây không giống như cô nghĩ đâu, cô tự nói với bản thân mình có lẽ bọn họ chỉ là thuận đường hoặc là quan hệ bình thường mà thôi, Ngô Thiên Thiên vội vàng lảo đảo bước xuống xe nói :"Tống Tổng —— Vừa rồi tôi đã không cẩn thận nên đã dẫm nhầm vào chân ga, ngài . . . Không sao chứ?"
Tống Lương Thần đang đỡ Hứa Tử Ngư, muốn đỡ cô lên xe, nghe vậy liền xoay người nhìn Ngô Thiên Thiên một chút :"Không có sao, lần sau nhớ cẩn thận."
Nói xong cũng đóng cửa bên ghế lái phụ lại, sau đó đi vòng qua đầu xe, leo lên vị trí tài xế. Ngô Thiên Thiên vội vàng tiến lên hỏi :"Tống Tổng, có cần tôi đưa xe của ngài đi sữa hay không. . . . . ."
"Không cần đâu."
Nói chuyện lạnh lẽo như vậy, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn cô một cái, nhưng cô là một đại mỹ nữ nha, Ngô Thiên Thiên bất đắc dĩ thối lui, lại thấy cửa kính của Tống Lương Thần chậm rãi giảm xuống.
"Làm phiền cô đem chiếc xe đó dịch qua một chút, tôi còn phải vội đến bệnh viện."
"Ah bệnh viện" Ngô Thiên Thiên đứng đó suy nghĩ, Tống Lương Thần không bị sao cả, vậy thì. . . . . . Chẳng lẽ Hứa Tử Ngư bị thương? Dầu gì cũng là đồng nghiệp cho nên trong công việc cũng có chút xã giao, cô vội vã chạy đến vị trí ghế lại phụ bên kia nơi mà Hứa Tử Ngư đang ngồi, cô gõ gõ kính cửa một cái, rồi hỏi :"Hứa Tử Ngư, cô không sao chớ?"
Lỗ mũi cũa Hứa Tử Ngư đã được khăn giấy chặn lại, nhưng hiện tại cũng đã mau thấm ra đến đỏ thẫm rồi, cô khoát tay, chỉ chỉ vào lỗ mũi của mình.
Tống Lương Thần cúi người tới nhẹ nhàng rút một tờ khăn giấy trắng khác ra, giúp cô nàng lau chùi, Hứa Tử Ngư thô lỗ cầm lấy khăn giấy vê thành một cục nhỏ mà dài, sau đó nhét vào trong lỗ mũi của mình.
Ngô Thiên Thiên nuốt nước miếng một cái, mới vừa rồi cô trông thấy cái gì vậy? Ánh mắt của Tống Lương