Tác giả: Lưu Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342055
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2055 lượt.
he, cua và cá thì có thủy ngân, bánh màn thầu cũng nhuộm phẩm màu, mấy ngày nay cũng nghe nói trong đồ uống có rất nhiều hóa chất . . . . . . Ai mà biết trong bánh chưng có cái gì đó khiến người khác buồn nôn hay không đây. Hắn đề nghị mua nguyên liệu về nhà rồi cùng nhau gói.
Từ trước đến nay Hứa Tử Ngư chỉ biết ăn bánh chưng thôi, làm sao mà biết gói chứ, cô cầm cái lá dùng để gói bánh ú mà mẹ Hứa đã luộc sẵn gửi từ nơi xa xôi lên cho cô, Hứa Tử Ngư ngửi thấy mùi gương thơm ngát của lá bánh ú này, thì nước miếng cũng sắp chảy ra rồi. Bản thân cô cũng biết rõ mình không có bản lãnh gì cả, lúc trước có học nhưng cũng không biết gói nha, không thể làm gì khác hơn là trơ mắt nhìn đầu bếp Tống Lương Thần mà thôi. Tống Lương Thần càng tệ hơn cô, vì từ nhỏ đến lớn hắn cũng chưa có ăn qua bánh ú, đương nhiên cũng sẽ không biết gói rồi. Nhưng mà nếu bà xã của hắn muốn ăn, thì hắn chỉ còn cách . . . . . . Nhắm mắt mà làm thôi.
Hai người từ siêu thị mua rất nhiều táo và gạo nếp, ở nhà bày ra thế trận chuẩn bị gói bánh ú.
"Tính toán chi li quá." Hứa Tử Ngư trong lòng oán thầm, từ trên ghế leo xuống, đi tới gần rồi hôn một cái.
Thật xinh đẹp, cái bánh ú thứ ba gói có kỹ thuật hơn, Hứa Tử Ngư hoàn toàn phục sát đất rồi, hắn cũng học được quá nhanh đi! Tống Lương Thần tiên sinh thì hả hê nhếch cánh môi đỏ mọng lên, nhíu lông mày, Hứa Tử Ngư trong lòng oán thầm nhưng cũng rất ngoan ngoãn mà tiến lên, lại một lần nữa nhón chân lên đồng thời đưa cái miệng nhỏ nhắn ra. Gian xảo chính là gian xảo, Tống Lương Thần chờ có thế liền hôn lấy môi nhỏ nhắn của Hứa Tử Ngư, thừa dịp cô mở miệng muốn nói gì đó hắn liền đưa đầu lưỡi vào, Hứa Tử Ngư muốn lui lại, nhưng cô không thể địch nổi thầy Tống đang trong thời kỳ động dục nha. Hai tay của Tống Lương Thần đều đang ướt, cho nên không thể ôm lấy cô, Hứa Tử Ngư cũng không thể làm gì khác hơn là yên lặng đưa tay ra giữ vai của hắn, bộ dáng ôm ấp yêu thương thật hạnh phúc.
Dạo gần đây kỹ thuật hôn của Tống Lương Thần như được nâng cao, chỉ mới hôn một lúc Hứa Tử Ngư như người không cương vậy, mềm mại dính lên người của hắn, đứng cũng không vững nữa.
Tống Lương Thần lau tay lên tạp dề của Hứa Tử Ngư, sau đó một mạch ôm lấy cô, bế cô đi về phía phòng ngủ :"Bánh . . . . Ú. . . . . ."
Bánh ú, bánh ú của bà . . . . . .
Lúc mới đến công ty thì chỉ có mấy người ở bên bộ phận tiêu thụ thôi. Mấy người đó lúc nhìn cô ánh mắt đặc biệt rất cay và rất nóng, trong đó bao gồm hâm mộ và ghen ghét, mà những tia nhìn đó cuối cùng đều là dừng lại ở trên bụng của cô. Cũng sắp bốn tháng rồi, cho dù cô đã cố gắng mặc quần áo rộng thùng thình, nhưng nếu người có lòng soi mói, thì cũng sẽ nhìn ra cô đang có mang.
Về sau chuyện càng ngày càng nghiêm trọng, bộ phận kế hoạch, bộ phận chiến lược hợp tác, bộ phận kỹ thuật, cuối cùng là căn cứ địa của cô Ban Biên Tập cũng hoàn toàn luân hãm.
Thật ra thì từ ngày đó bị Ngô Thiên Thiên trông thấy, Hứa Tử Ngư cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, cô làm công việc này cũng đã nhiều năm nay, từ một nhân viên không có tiếng tăm gì nay lập tức trở thành tiêu điểm của mọi người, cảm giác đó thật sự là —— không được tự nhiên đến muốn chết đi. Mặc dù có một số ít thành phần ở trong sâu thẳm của nội tâm đối với việc này đánh một dấu chấm than to đùng, nhưng mọi người ở đây đều là đồng nghiệp mấy năm nay, ngoài mặt cũng chỉ là khách sáo giữ lễ, hơn nữa trong lòng cũng không muốn đắc tội với người nào đó, cho nên dần dần cũng có nhiều người khác đến kết thân với cô.
Nhưng thật sự cô cũng không để ý đến những chuyện này, bởi vì qua hai ngày ông ngoại đã gọi điện thoại nhiều lần thúc giục bọn họ mau sớm đi đăng ký, ông ngoại còn nói nội trong tuần này phải đón được cha mẹ của cô đến nhà ông cùng nhau dùng cơm, lại còn đặc biệt dặn dò nói người nhà cô đến Thành Phố B hay bên ông ngoại và Tống Lương Thần đến thôn của cô cũng được. Hứa Tử Ngư mơ mộng nghĩ một chút về nhà cửa nhà mình, rồi nghĩ đến ông ngoại mà đến thôn của cô mà dẫn theo mấy người lính canh gác nữa, cô cảm thấy vẫn là để cho người nhà của mình tới Thành Phố B vẫn hay hơn.
Cô gọi điện thoại thương lượng với cha mẹ của cô một chút, hai người cũng rối rít bày tỏ đồng ý quan điểm của Hứa Tử Ngư, em trai và em dâu cũng nói sẽ cùng đi Thành Phố B một lần cho biết, kết quả là sáng thứ bảy khi ánh nắng mặt trời bắt đầu ló dạng, người nhà của Hứa Tử Ngư một đoàn hùng dũng đến Thành Phố B.
Hứa Tử Ngư còn tưởng người nhà ở lại chơi thêm hai ngày nữa, nhưng đến tối ba mẹ cô nói với cô, ở nhà còn công việc không yên tâm, muốn sáng hôm sau trở về. Hứa mẹ nói mấy hôm trước có chim khách đến ăn trộm trứng gà, nửa đêm còn có chồn chạy đến muốn bắt gà, nhưng bị hai con ngỗng bự đuổi đi, cho nên bọn họ đi lâu như vậy bà cũng không yên tâm. Huống chi lương thực cũng vừa thu hoạch xong, mới lột vỏ thôi cũng chưa phơi khô, cho nên về sớm một chút bà mới có thể yên lòng.
Hứa gia cũng cự tuyệt đề nghị của lái xe đưa mọi người về nhà của