Tác giả: Lưu Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342045
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2045 lượt.
Tận Thế, người đó nói rất là sinh động. Khiến cho một bà già một đêm không ngủ có cảm giác tốt hơn nhiều. Mẹ của Tiểu Bạch rất thích nghe radio, rảnh rỗi không có việc gì làm liền mở radio nghe những tiết mục yêu thích, trong đài người ta giới thiệu thuốc gì đặc biệt công hiệu, bà liền suy nghĩ và kiểm chứng xem một chút, cảm thấy không sai biệt lắm liền gọi điện thoại đặt mua thuốc, kết quả trong nhà có một đống lớn thuốc cùng những thứ kiện phẩm khác, bà già coi vậy nhưng còn là làm không biết mệt. Tiểu Bạch cùng cha Tiểu Bạch lúc đầu còn khuyên can, nhưng căn bản bà ấy không để vào tai, sau này hai người cũng chỉ có thể mặc kệ bà phát triển.
Hứa Tử Ngư kinh ngạc nhìn hắn một cái, sau đó nói :"Thật ra thì gần đây em rất muốn liên lạc với anh."
"Thế nào, vẫn cảm thấy anh rất tốt có đúng không?" Đào Duy Hiên ranh mãnh nhìn cô cười, tâm trạng của Hứa Tử Ngư chợt nổi lên bi tình cùng khó xử, nhất thời không biết nên nói như thế nào mới phải.
"Không phải đâu, chính là muốn nói với anh . . . . . ."
"Nói cho anh biết, em yêu anh ta?"
Hứa Cho phép Tử Ngư suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là gật đầu một cái. Mặc dù vẻ mặt là hết sức lạnh nhạt, nhưng trong ánh mắt vẫn là thỏa mãn cùng hạnh phúc, đây chính là biểu hiện của một cô gái đang đắm chìm trong tình yêu rồi.
Đào Duy Hiên nhẹ giọng thở dài một cái, sau đó vừa cười vừa nói :"Cô bé ngốc, anh cũng có nghe nói về Tống Lương Thần, cậu ta là một người tốt. Giao em cho cậu ta, anh cũng thấy yên tâm."
"Anh?" Hứa Tử Ngư ngẩng đầu lên, cô cảm thấy có lúc mình cũng không nhìn thấu Đào Duy Hiên :"Duy Hiên, thật ra thì anh còn đặc biệt tưởng nhớ . . . . . ."
"Bởi vì em giống đứa em gái của anh." Đào Duy Hiên cúi đầu, tóc mái của hắn che đi tâm tình ở trong mắt của hắn, sau đó hắn nói :"Em gái của anh từ nhỏ đã mắc bệnh tim bẩm sinh, đến năm 14 tuổi thì qua đời. Em rất giống cô ấy. Từ tính tình cho đến diện mạo, từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã cảm thấy rất quen thuộc."
Thật không nghĩ tới, Đào Duy Hiên lại bởi vì nguyên nhân này mà sinh ra cảm tình với cô, nói đến đây, Hứa Tử Ngư thoải mái nói :"Thật ra thì, em cũng vậy, cảm thấy anh rất giống một người."
"Hả? Ai vậy?"
"Người bạn trai đầu tiên của em." Hứa Tử Ngư nói :"Anh có rất nhiều chỗ rất giống người đó, từ vẻ mặt, cử động, dáng vẻ khi nói chuyện, có lúc em còn tưởng nhầm anh chính là người đó. Thật xin lỗi. . . . . ."
"Em rất thích anh ta sao?"
"Mối tình đầu tiên, hình như đã dùng hết toàn bộ hơi sức vào đó rồi." Hứa Tử Ngư dựa vào ghế sa lon, trước mắt loáng thoáng xuất hiện hình ảnh của mình năm hai mươi tuổi. Vui vẻ, đơn thuần, chuyên chú yêu một người như vậy.
"Vậy hiện tại em có hận người đó không?"
"Tại sao phải hận?" Hứa Tử Ngư lắc đầu một cái rồi nói :"Em còn cảm ơn anh ta còn không kịp đó, không phải thời trẻ người nào có thể gặp được một người yêu đáng giá như vậy. Em chỉ là tiếc nuối thôi, đáng tiếc cuối cùng chúng em vẫn phải tách ra."
"Tiểu Ngư, em đúng là một cô gái đáng yêu." Đào Duy Hiên mỉm cười nhìn gương mặt đang hoài niệm của cô, hắn nói :"Anh thấy có chút hối hận, có lẽ nên thử thêm một lần nữa."
"Sao, đùa gì thế?" Hứa Tử Ngư nhìn nhìn rồi dựa sát vào ghế :"Vất vả lắm em mới đưa ra quyết định, nhưng hiện tại lại không nhịn được sự quyến rũ của trai đẹp đó."
"Phốc. . . . . ." Đào Duy Hiên không nhịn được liền cười lên, đưa tay vuốt vuốt tóc của cô. Hắn đứng dậy gọi Tiểu Bạch :"Viên Viên, live show này là của anh, không cho anh hát anh sẽ cắt đó."
Hát Karaoke TV là như vậy đó, nếu như trong phòng chỉ có một micro, tuy là khi hát lên có chút thoải mái, nhưng là khó tránh khỏi có loại cảm giác “Độc Cô Cầu Bại”. Nhất là khi có mặt hai người ở đây nhưng lại không ai chú ý nghe hát cả. Giọng của Tiểu Bạch đã mau khàn, thấy Đào Duy Hiên đến khiếu nại, cô cũng vội vàng đem micro đưa cho hắn, chạy đến bên cạnh Hứa Tử Ngư uống một miếng nước.
"Ai da, một ngày vui như vậy tại sao lại có thể không uống rượu đây nhỉ?" Tiểu Bạch kêu nhân viên phục vụ đến để chọn bia, vỗ vỗ vai của Tiểu Ngư :"Phụ nữ có thai uống nước ngọt là được, để mình uống rượu."
Đào Duy Hiên hát nhạc của Vương Lực Hoành, hắn hát nghe rất êm tai, điểm này hắn rất giống Thích Uy.
Sinh nhật lần thứ 20 của Hứa Tử Ngư cô đã cùng Thích Uy trôi qua, hắn từng ở Kinh Mậu hát dẫn đến chấn động không nhỏ. Ngày đó vừa vặn là hội Văn Nghệ Thuật Đoàn, trong tay của Thích Uy có hai vé mời, cho nên hắn mời Hứa Tử Ngư cùng đi xem.
Hứa Tử Ngư là người tương đối phiền toái, mấy ngày trước sinh nhật của cô, cô đã cố tình bày ra ám hiệu cho Thích Uy biết, vốn tưởng rằng hôm đó hắn sẽ nhớ, ai ngờ cả ngày hắn đều bình thường làm như không biết gì cả, đến giờ thì đi học, nên ăn cơm thì ăn cơm. Cho nên khi đi xem biểu diễn văn nghệ, trong lòng của Hứa Tử Ngư vẫn còn đang giận hắn. Sau năm sáu tiết mục đã được biểu diễn, Thích Uy nói đi ra ngoài mua nước uống, nói Hứa Tử Ngư chờ một lát, cô gật đầu đồng ý một tiếng, trong lòng quyết định sau ngày hôm nay cô sẽ giận hắn một tuần. Ai ngờ Thích