XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342033

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2033 lượt.

i như trước, cách nói chuyện của ông giống như muốn nói với bản thân là chuyện này hắn không muốn xảy ra như vậy chút nào. Hắn bưng ly trà sâm ở trước mặt lên uống hớp, rồi nói :"Cá tính của Lương Thần rất giống tôi lúc còn trẻ, rất là bướng bỉnh, khi đã quyết cái gì cũng sẽ không hối hận. Cho nên qua nhiều năm như vậy, tôi cũng vậy không có nghĩ đến chuyện hắn sẽ tha thứ cho tôi. Chỉ là gần đây biết nó kết hôn với cô, con cũng đang có, cho nên muốn gặp một lần."
"Vậy sao ngài lại ở đây vậy?"
"Lớn tuổi rồi, cho nên muốn ở gần nhau một chút. Tôi có phái người theo dõi nó và tìm đến đây." Thần sắc của Giải Triều Chính hơi hài lòng, rồi sau đó giống như đứa trẻ vậy, ông trừng mắt nhìn cô rồi nói :"Cháu có thể giúp tôi giữ bí mật không?"
Hứa Tử Ngư nhìn mặt của hắn, trịnh trọng gật đầu một cái. Trong ấn tượng của cô Giải Triều Chính hình như không có con cái, những năm gần đây cũng vẫn làm sự nghiệp công ích, giúp đỡ những người bần cùng khốn khó, cô nhi viện, còn quyên góp xây cầu . . . . . . Những chuyện này cô cũng đã từng thấy ở trên báo chí. Cô không tin Giải Triều Chính là loại người vô tình như lời Tống Lương Thần đã nói, hai cha con trải qua nhiều năm chung đụng không được tự nhiên như vậy, có lẽ trong lòng của bọn họ trôi qua cũng không mấy vui vẻ.
"Chú . . . . . . Giải, chuyện năm đó ra sao vậy? Cháu cảm thấy trong chuyện này có lẽ có sự hiểu lầm nào hay không, thật ra thì Lương Thần rất hay mềm lòng, anh ấy cũng không phải là loại người . . . . . ." Hứa Tử Ngư suy nghĩ thật lâu rốt cuộc cũng nghĩ đến một từ "Bất hiếu."
Giải Triều Chính nhìn bộ dáng có chút nóng nảy của Hứa Tử Ngư, khóe miệng có chút nâng lên, hắn nói :"Cám ơn cháu, Hứa Tử Ngư, thật ra thì trong chuyện này không hề có bất kỳ hiểu lầm gì, những điều mà Lương Thần biết cũng là chân tướng sự thật, năm đó chính là do chú quá tập trung tinh thần muốn đem sự nghiệp của mình phát triển, muốn cho mẹ con của Lương Thần có được một cuộc sống tốt hơn, nhưng đâu ai ngờ kết quả lại hoàn toàn ngược lại với mong muốn đó."
"Chú có muốn cháu về nhà thử nhắc đến chuyện này với Lương Thần hay không, dù sao chuyện cũng đã trôi qua lâu như vậy. . . . . ."
"Không cần đâu." Giải Triều Chính nhìn Hứa Tử Ngư, xuất hiện một tia ôn hòa :"Mặc dù cháu chưa từng gặp qua mẹ ruột của Lương Thần, nhưng cá tính của cháu rất giống cô ấy."
"Mẹ của anh ấy, vậy dì ấy là người như thế nào vậy?"
"Tiểu Nhu là một cô gái rất đáng yêu. Lần đầu tiên tôi trông thấy cô ấy là khi cô ấy là một học sinh còn chưa hiểu chuyện, mà khi đó tôi cũng đã tốt nghiệp lâu rồi, sau đó tôi xin nghỉ ở cơ quan mà bắt đầu gia nhập thương trường. Ông Tống không đồng ý cho chúng tôi ở chung một chỗ, Tiểu Nhu là một cô gái được che chở từ nhỏ cho đến lớn, ông ta sợ cô ấy đi theo tôi sẽ chịu khổ. Thật ra thì tôi cũng vậy không có cái gì để bảo đảm cả, sau đó Tiểu Nhu tốt nghiệp, không để ý đến những ngăn cản của gia đình mà kết hôn với tôi, những ngày đầu rất là vất vả, trong nhà chẳng có gì cả, còn thiếu một khoản nợ nữa. Một cô gái như vậy, đi theo tôi dãi nắng dầm mưa thế nhưng cái gì cũng không sợ, bị uất ức gì cũng không có nói với tôi, tôi vẫn cho rằng chỉ cần nỗ lực buôn bán và kiếm thật nhiều tiền, thì có thể làm cho cô ấy có một cuộc hạnh phúc như xưa, nhưng sau đó . . . . . . Lần đó là chú phải đi ký một hợp đồng rất quan trọng, vốn dĩ ngày dự sinh của Tiểu Nhu là còn một tuần nữa, nhưng chú không nghĩ tới. . . . . . Đến khi chú trở lại thì không thể nhìn mặt cô ấy lần cuối cùng nữa, thế rồi Lương Thần bị ông ngoại mang đi. Có lúc chú nghĩ, có những thứ này thì có ích lợi gì chứ, dù sao Tiểu Nhu cũng không còn rồi."
Giải Triều Chính uống một ngụm trà, chậm rãi kể lại những tâm sự đã giấu kín ở trong lòng của hắn mà chưa hề nói ra với ai, nói xong một hơi mới giật mình cảm thấy bản thân mình đã nói hơi nhiều. Mà lúc này nước mắt của Hứa Tử Ngư đã sớm ràn rụa.
Khi nghe Tống Lương Thần kể về chuyện này, Hứa Tử Ngư một lòng chỉ cảm thấy hắn là một đứa bé mồ côi, từ khi ra đời liền mất mẹ, đến khi hiểu chuyện thì bắt đầu căm hận ba của mình, chuyện này thật đáng thương; Nhưng khi Giải Triều Chính bình tĩnh đem chuyện xưa nói ra, thì cô lại cảm nhận được ẩn dưới vẻ bình tĩnh kia chính là sự dằn vặt và tự trách về sai lầm của bản thân mình, nỗi đau khổ khi chỉ trong một ngày phải đối diện với việc mất vợ còn mất luôn đứa con. Nghĩ đến chuyện này khiến cho lòng của cô cũng cảm thấy có chút đau.
"Cô bé ngốc, những chuyện này đều đã trôi qua rất lâu rồi. Ngay cả chú đây cũng sắp xuống mồ rồi. Chỉ cần Lương Thần sống tốt là được, chú cũng không còn gì phải thấy hối tiếc nữa." Giải Triều Chính từ trong túi áo lấy ra một cái khăn tay, đưa cho cô nói :"Cầm lấy mà lau nước mắt đi, cái này là thợ trang điểm cho chú, còn mới chưa có dùng qua."
"Ah." Hứa Tử Ngư nhận lấy cái khăn lau nước mắt rồi lại xì mũi :"Chú nói cá tính của cháu giống dì, nếu quả thật như vậy thì cháu cũng cảm thấy được, khi đó dì sống chung với chú nhất định là những ngày tháng hạnh phúc nhất trong c