Tác giả: Lưu Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342020
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2020 lượt.
uộc đời của dì đó."
"Tại sao?" Bản thân của Giải Triều Chính hơi chấn động một cái, kinh ngạc nhìn cô.
"Bởi vì dì ấy yêu chú, lại thấy chú vì dì ấy mà cố gắng cùng nỗ lực như vậy, cho nên nhất định là dì ấy cảm thấy rất hạnh phúc. Cho dù sau đó xảy ra tình huống không như mong muốn, nhưng cháu nghĩ dì ấy cũng sẽ không hối tiếc đâu, mà ngược lại còn thông cảm cho chú nữa."
Giải Triều Chính kinh ngạc ngồi ở chỗ đó, một lúc lâu cũng không thấy nói gì, sau đó rốt cuộc thở dài một hơi mà nói :"Cám ơn cháu." Hứa Tử Ngư nhìn hắn đã từ từ mà khôi phục lại tâm tình, còn nói :"Trước đây chú còn lo lắng người phụ nữ của Lương Thần sẽ như thế nào, nếu là Thích Lôi thì quá bá đạo rồi, không thích hợp với nó chút nào. Lương Thần chọn cháu coi như là tìm đúng người rồi đó."
"Thích Lôi?" Hứa Tử Ngư nghi hoặc nhìn Giải Triều Chính :"Mọi chuyện của Lương Thần chú đều biết hết sao?"
"Ừh. Ít ra thì ở trong nước, những chuyện liên quan đến Lương Thần chú còn có thể biết." Làm một người cha sinh sống ở Thành Phố B lâu như vậy, Hứa Tử Ngư đối với chuyện này cũng không hoài nghi chút nào.
Giải Triều Chính cùng với cô trò chuyện thêm một lúc nữa, còn dặn dò cô phải chú ý đến sức khỏe của mình, sau đó cho cô số điện thoại của mình, dặn dò cô nếu có chuyện gì thì có thể đến tìm hắn, sau đó gọi bọn người áo đen đưa cô trở về nhà.
Hứa Tử Ngư uyển chuyển bày tỏ ý nghĩ của mình, cô nói mình là một thai phụ khả năng kháng áp lực không lớn, màu đen rất dễ khiến cho tâm tình của cô không tốt. Giải Triều Chính gật đầu sau đó nói vối Tiểu Ngô kia hai câu. Chỉ trong chốc lát liền có một nhóm người khác đến, nhóm người mới đến đó mang trên người nào là áo thun in hình hoạt hình, quần cộc đến đầu gối, chân mang đôi dép xì tin, nếu như không phải mấy người đó vẫn luôn giữ vẻ mặt cứng ngắc như cũ thì cô nghĩ đây có lẽ là một đám thanh niên đa dạng đấy. Xe hơi cũng đổi thành một chiếc Rolls-Royce bảnh bao màu hồng. Hứa Tử Ngư le lưỡi một cái, cảm thấy cảnh này quả thật rất giống như trong tiều thuyết một dạng vậy. Cô mỉm cười khoát lấy tay áo của Giải Triều Chính, hắn tiễn cô ra cửa chính, sau đó Hứa Tử Ngư ngồi lên xe trở về nhà.
Hứa Tử Ngư thoải mái dựa lưng vào cái ghế mây, đầu bút nghệch ngoạc vẽ vài đường trên cuốn sổ ghi chép, cô lén lút nhìn về phía Tống Lương Thần đang ngồi ở trước bàn máy vi tính. Hắn đang đeo mắt kiếng, hắn đang tập trung nhìn vào máy vi tính, mắt kiếng phản chiếu một ít hình ảnh số liệu đồ lung tung trong máy tính.
Cô nghĩ mình cần phải nói với hắn một chút về chuyện ngày hôm qua, điều đó có thể khiến cho mối quan hệ của hắn và chú mafia hơi hòa hoãn một chút hay không. Dù sao hai người cũng là cha con ruột thịt,nếu cứ tiếp tục hiểu lầm như vậy thật là quá cứng đầu rồi, đối với tất cả mọi người đều không tốt —— Nhưng cuối cùng là phải nói như thế nào mới tốt đây?
Không nhịn được cô thở dài một tiếng, chuyện như vậy nên tìm cơ hội giải quyết thì tương đối khá hơn.
"Có chuyện gì thế?" Tống Lương Thần lấy mắt kiếng xuống, tay của hắn day day huyệt thái dương sau đó nhìn về phía cô.
"Nhức đầu sao, qua đây em giúp anh!" Hứa Tử Ngư nịnh bợ đứng lên, đi về phía sau lưng hắn, nhẹ nhàng đưa tay xoa huyệt thái dương của hắn. Tống Lương Thần ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại, mặc dù kỹ thuật của ai kia quá tệ giống như đang giày xéo cái đầu của hắn.
Mệt quá đi, thật là mệt mỏi. Tống Lương Thần cảm thấy mình giống như đứng ở chính giữa vũ trụ mênh mông, dưới chân không có sức lực, bốn phía chỉ là hỗn độn và hỗn độn mà thôi. Chỉ có duy nhất một tia sáng mà thôi, nhưng tia sáng đó lại vừa mới tức giận.
Từ nhỏ đến giờ Hứa Tử Ngư cũng chưa có bị mắng qua cái gì, cho nên lá gan của cô rất là nhỏ. Mấy tháng này trôi qua, cô đã có thói quen ỷ lại vào sự che chở của Tống Lương Thần, nhưng vừa rồi cô đột nhiên cảm thấy có chút sợ hãi.
Không thể như vậy, chẳng phải cô đã sớm quyết tâm không để cho bản thân mình lệ thuộc vào bất kỳ một người nào rồi sao? Tại sao lại có thể quên chứ? Dù cho có yêu người đó như thế nào, bản thân cũng phải độc lập không phải sao. Cô lại đang làm cái gì đấy? Bởi vì cô thấy hắn đắm chìm trong nỗi đau khổ của quá khứ, cho nên muốn làm đấng cứu thế nhằm cứu giúp hắn sao? Ngu ngốc, cô thật là kẻ ngốc nghếch.
Nhìn lại một chút, phụ nữ có thai chính là rất dễ kích động, cô rút khăn giấy ra lau lau khóe mắt, kéo chăn ở trên giường lên đắp người. Ngủ đi, cô từ nhỏ đều là như vậy, cho dù là vấn đề gì đi chăng nữa khi tỉnh dậy đều xem như chưa từng xảy ra.
Nhận được điện thoại của RoByn vội vàng gọi tới, hắn nói người nắm giữ cổ phiếu đứng thứ nhì trong Giải Thị đã bắt đầu bán tháo một số lượng lớn cổ phiếu, Tống Lương Thần không kịp thu dọn đồ đạc mà chạy tới tổng bộ. Nhưng ba giờ chiều hôm nay hắn còn phải dẫn hai mẹ con đi học lớp tiền sinh sản nữa, hắn mở cửa phòng ra, thấy Hứa Tử Ngư đang co người nằm ở trên giường mà ngủ, cả người thu thành một khối nho nhỏ, trái tim của hắn không khỏi cảm thấy mềm mại. Từ