Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341909

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1909 lượt.

ngưởi để vươn ra ngoài giường, nhưng không sao chống lại sức mạnh từ bàn tay anh. Cuối cùng cô đành nhắm nghiền mắt, mặc anh ôm vào lòng.
Mưa bên ngoài mỗi lúc một to, anh lắng nghe tiếng mưa rồi nói: "Lương Duyệt, hôm nay là ngày giỗ của mẹ anh, hằng năm cứ đến ngày này trời lại mưa".
Lương Duyệt lùa bàn tay vào tóc anh rồi chầm chậm vuốt ve.
"Năm nào anh cũng bị ướt như chuột lột, không ngờ năm nay còn làm liên luỵ cả đến em." Anh nói, vẫn với giọng trầm lắng, cô cảm thấy những dòng nước mắt đang chực trào ra, cô cố gắng kìm chúng lại.
Anh dựa vào vai cô, nói: "Lương Duyệt sau này em sẽ là người vợ rất tốt".
Lương Duyệt đáp với vẻ bất lực: "Em hy vọng có thể trở thành một cố vấn tốt".
Nghe cô nói câu này anh không nói gì, mà chỉ áp sát người vào ngực Lương Duyệt, hai mắt nhắm nghiền, không rõ anh đang suy nghĩ điều gì. Hơi thở của anh phà nóng cả ngực cô, khiến má cô ửng đỏ. Thấy anh như vậy, cô cũng không dám nói câu gì nữa.
Hình như anh đã ngủ, đến cả một câu trả lời cũng không có.
Có lẽ, chẳng nên đau lòng như thế vì chuyện của người khác, nếu là Trịnh Hy Tắc thì lại càng không nhất thiết phải như vậy. Bởi anh chỉ cần một cái phông để làm nền cho mình, một cái phông thật sự ổn định.
Nếu cô thông cảm với anh, ai sẽ thông cảm với cô?
Nếu sau này anh quyết định hy sinh cái phông làm nền là cô, thì cô sẽ phải khóc như thế nào đây?
Lương Duyệt không rõ là vì cái tư tế anh ngả người vào ngực cô, hay vì câu nói hồ đồ của cô mà cơn buồn ngủ vẫn chưa thấy đâu, cô đếm sao mãi, đếm mãi, cố gắng chìm vào giấc ngủ.
Nhưng đếm tới cả mấy chục nghìn, cô vẫn tỉnh như sáo.
Cuối cùng, cô chỉ còn biết thở dài, nói khẽ với người nằm bên cạnh: "Trịnh Hy Tắc, anh nói đi, rốt cuộc là anh cần một người vợ hay cần một luật sư cố vấn? Em chỉ có thể đảm nhiệm một trong hai vai trò ấy thôi".






Chuyện Năm 2007 (Phần 2)
Tất nhiên, việc bắt một người ngủ say nói ra một câu thật lòng là điều vô cùng khó khăn. Căn phòng rộng thênh thang khiến người ta càng cảm thấy lòng trống trải, Lương Duyệt cứ trằn trọc như thế cả đêm.
Khi cô vừa xoay lưng đi thì bàn tay anh bỗng vắt ngang qua người cô, anh càu nhàu với vẻ khó chịu: "Đừng trở mình như thế, ngủ đi".
Đầu óc cô bỗng trở nên trống rỗng. Hơi thở của anh vẫn đều đều phả từ phía sau cổ cô, khiến cô thấy buồn buồn.
Cô thở dài, chờ hơi thở của mình trở lại bình thường rồi mới dám nói: "Trịnh Hy Tắc, người mà anh cần là một luật sư cố vấn chứ không phải một người vợ, mãi mãi là như thế".
Lương Duyệt đi theo anh lên lề đường, nhưng không ăn những thứ trên tay. Trịnh Hy Tắc quay lại: "Em không ăn à?".
Lương Duyệt trả lời, vẻ ngạc nhiên: "Không phải anh mua để mang lên xe ăn một mình sao?".
Anh gật đầu: "Ừ, anh không mua phần của em".
Lương Duyệt nhún vai vẻ không mấy quan tâm: "Khi chúng ta về tới nơi thì cũng gần trưa rồi. Em sẽ chờ rồi ăn cơm trưa luôn một thể".
Sau đó lại là sự im lặng. Nhìn vẻ mặt của anh, Lương Duyệt biết là mình lại nói lỡ lời, nhưng cụ thể là câu nào thì cô không biết. Vẻ mặt của Trịnh Hy tắc càng lạnh lùng hơn, anh nhìn về phía ngã tư. Đúng lúc ấy thì có một chiếc xe chạy tới, anh vẫy xe dừng lại rồi để Lương Duyệt ngồi ở ghế phụ đằng trước, đồng thời nói với người lái xe một câu hết sức ngắn gọn: "Khách sạn Tô Hằng." Sau đó anh không nói với lương Duyệt câu nào nữa.
Họ về đến khách sạn Tô Hằng thì thấy những người trong đoàn đang cuống quýt cả lên. Nhìn thấy Trịnh Hy Tắc và Lương Duyệt đang từ cửa đi vào, nét mặt ai cũng mang một vẻ rất đặc biệt. Nhìn họ thì biết, chắc chắn họ đã nghĩ rằng hai vợ chồng anh đã giấu mọi người tới một nơi nào đó để tăng thêm tình cảm giữa hai người, Lương Duyệt cũng không muốn giải thích, cô trở về phòng thay quần áo rối đi ra căn phòng lớn cùng mọi người. Còn Trịnh Hy Tắc sau khi thay quần áo xong, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, đi từ trên gác xuống cùng một chiếc túi, bên trong có gì đó.
Lương Duyệt ôm chiếc cặp tài liệu lên định đi theo anh thì liếc thấy anh ném chiếc túi vào trong thùng rác. Mặc dù cách anh một quãng, nhưng khoảng cách ấy đủ để Lương Duyệt nhìn rõ, đó là túi bánh mà lúc sáng anh đã mua.
Cô biết rõ, mình không biết cách khéo léo lấy lòng đàn ông, đối với Trịnh Hy Tắc thì việc đó lại càng khó khăn hơn. Cô không thể xác định được rằng rốt cuộc là mình đang giữ gìn điều gì, cô chỉ có thể hiểu ra một điều, từ nay về sau, cô không cần pnhải quan tâm tới sự lựa chọn của anh nữa.
Đúng như vậy. Mấy ngày sau đó, Lương Duyệt đã hoàn toàn sắm vai một luật sư cố vấn của Trung Thiên. Mỗi lần Vương Chí Đạt định ra mặt, Trịnh Hy Tắc đều ngăn anh ta lại, rồi khẽ đưa mắt ra hiệu cho Lương Duyệt, thế là cô buộc phải đứng dậy trình bày về các nội dung chi tiết của việc sát nhập.
Vì số lần phải trình bày mỗi ngày một nhiều, nên các điều khoản mà cô vận dụng cũng mỗi lúc một linh hoạt, cách diễn đạt cũng càng trở nên mạch lạc, lưu loát. Dưới dải ánh sáng của màn hình trình c