Tiểu Thư Nhà Nghèo Và Hoàng Tử Kiêu Ngạo
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341886
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1886 lượt.
trở lại.”
Bóng những bông hoa màu trắng mềm mại, lay động theo cơn gió nhè nhẹ, cô cố kìm nước mắt, bật cười: “Nếu em không quay lại thì em đi đâu?”
Anh ôm chầm lấy cô, nói: “Anh nhớ em, rất nhớ. Ngày nào anh cũng lo sợ em sẽ không quay trở lại nữa. Nếu em không quay lại nữa, anh sẽ tìm tới tận nhà em, cho dù cha em có đánh chết anh cũng không đi.”
Đúng là trẻ con và ngốc nghếch, Lương Duyệt nghĩ và mỉm cười trong vòng tay của Chung Lỗi.
Đúng là anh ấy rất ngốc, rất ngốc.
Ngày 30 tháng 7 là sinh nhật của người đẹp Lương Duyệt, vì thế chúng tôi tới chúc mừng- ký tên Bốn lưu manh.
Tối hôm qua khi về tới chỗ trọ, Lương Duyệt và Chung Lỗi nhìn thấy một tấm giấy to bằng bàn tay dán trên cửa, hai người tìm quanh nhưng chẳng thấy ai. Vì mới là ngày 28, nghĩ rằng bọn họ lại giở trò tinh quái chuẩn bị trấn lột Chung Lỗi một phen, nên cô cũng không mấy chú tâm. Chung Lỗi gọi điện cho Phương Nhược Nhã, nhưng đầu dây bên kia chỉ toàn nghe thấy những lời xin lỗi vì máy bị khoá. Chẳng thấy có phản ứng gì, không có lẽ mới có nửa ngày mà cô bạn ấy đã không nén được và nhảy dựng lên như thê?
Nhưng đã một buổi chiều trôi qua mà vẫn chẳng thấy động tĩnh gì. Lương Duyệt ngồi thu lu ở vị trí của mình cố vắt óc suy nghĩ, không lẽ lần này bọn họ đã đổi chiêu mới rồi? Sao hôm nay Phương Nhược Nhã lại nhịn được lâu thế, thậm chí còn không trả lời điện thoại nữa?
Đang nghĩ cách làm thế nào để kích động những người chị em, thì điện thoại trên bàn vang lên, Lương Duyệt đắc ý cười và nghĩ: đã bảo rồi mà, bọn họ sẽ không nhịn được lâu đâu. Cô nhấc máy lên, nói luôn: “A lô, sao? Cô Phương lưu manh không nhịn được nữa à?”
Ở đầu dây bên kia là một giọng rất vội vàng, gấp gáp: “Cố Phán Phán muốn tự sát, cậu mau tới đây đi!”
Lông mày Lương Duyệt lập tức chau lại, cô biết, khi rỗi rãi mọi người thường hay đùa, nhưng lấy tính mạng người khác ra để đùa thì đây là lần đầu tiên. Cô vội đặt ống nghe xuống, chạy tới phía trước của văn phòng Nghiêm Luật, tay đưa lên nhưng lại do dự không gõ cửa, sau đó chạy thẳng vào phòng làm việc của luật sư Hàn.
Luật sư Nghiêm là người mà vả vẻ ngoài lẫn bên trong đều rất lạnh lùng, ngược lại Hàn Ly đối với nhân viên có phần nhẹ nhàng hơn, tuy chỉ còn hơn một tiếng đồng hồ nữa là tới giờ nghỉ, nhưng nếu đưa ra đề nghị xin nghỉ sớm với luật sư Nghiêm chắc chắn sẽ bị từ chối. Cô suy nghĩ rồi quyết định tới gặp Hàn Ly.
Như tính toán, Lương Duyệt tới gõ cửa phòng Hàn Ly, khi nghe thấy tiếng “mời vào”, đẩy cửa bước vào thì cô mới phát hiện ra rằng luật sư Nghiêm đang ngồi đối diện với Hàn Ly, cô vội vàng cân nhấc xem phải ăn nói thế nào để chỉ cần nói một lần là xin phép được ngay.
“Sao thế?” luật sư Nghiêm ngước mắt lên nhìn, hỏi. Thực ra, chị ta cũng không nhiều tuổi, nhưng vì luôn thích mặc đồ màu đen, cùng với đôi giày cao gót ba phân mỗi khi nện xuống nền gạch thì cứ kêu lên lộp cộp, nên trông chị ta chẳng khác gì các nhân vật nữ lạnh lùng và vô lương trong các câu chuyện tình yêu của Đài Loan.
“Tôi muốn xin phép Luật sư Hàn được nghỉ sớm một chút, nhà tôi có việc cần giải quyết.”giọng nói của Lương Duyệt nghe cứ như hụt hơi.
Luật sư Nghiêm quay đầu lại, nhìn cô lạnh lùng: “Tôi đã bảo cô như thế nào? Khi nói thì phải thẳng người lên, cô cứ nhìn người khác bằng cái kiểu lén lút thế kia, liệu làm được gì đây?”
Lương Duyệt cắn chặt môi, mỉm cười rồi đứng vươn thẳng người, sau đó nhắc lại yêu cầu với tư thế phù hợp nhất: “Tôi muốn xin phép luật sư Hàn về sớm một chút, nhà tôi có việc.”
“Không được, hết giờ làm mới được về.” Luật sư Nghiêm cúi xuống nhìn tập tài liệu trong tay mình. Luật sư Hàn không nói gì, nhìn Lương Duyệt như đang suy nghĩ điều gì.
Lương Duyệt húng hắng mấy tiếng rồi sải bước tới trước bàn của luật sư Hàn, “Xin lỗi, thưa luật sư Hàn, tôi cho rằng trợ lý hành chính hoàn toàn có thể yêu cầu xin phép nghỉ, nếu cần thiết phải xử lý theo kiểu bỏ làm việc thì anh cần phải đặt ra quy định để thực hiện, nhưng văn phòng của chúng ta chưa hề có bất cứ một quy định nào về việc không cho phép một người nào đó xin nghỉ phép. Vì vậy tôi đề nghị anh cho phép tôi nghỉ làm một tiếng đồng hồ trước đã, vì bạn tôi tự sát.”
Nghe xong câu đó của Lương Duyệt, Hàn Ly sững sờ trong giây lát, sau đó vội hỏi : “Là cái cô người Bắc Kinh có tên là Phương Nhược Nhã đó ư?”
Giọng của Lương Duyệt có phần mệt mỏi: “Không phải, mà là một người bạn khác của tôi.”
Hàn Ly thở phào một cái, rồi ngồi ngả người vào thành ghế, gật đầu, đáp: “Vậy cô đi đi, nhớ là đến nộp giấy xin nghỉ ở chỗ nhân sự nhé.”
Luật sư Nghiêm tất nhiên không thể hiểu được sự quan tâm bất ngờ của luật sư Hàn, nhưng không nói gì.
Khi Lương Duyệt vươn thẳng người đi qua chỗ luật sư Nghiêm, cô cúi xuống nhặt báo cáo điều tra bị rơi xuống đất lên, đặt vào tay chị ta, khẽ nói: “Luật sư Nghiêm, tôi đi đây.”
Luật sư Nghiêm nhìn theo Lương Duyệt với ánh mắt săm soi và phức tạp, thấy cô vẫn không cúi đầu, mới khẽ nói: “Nhớ đem các văn bản đã đánh máy xong ở chỗ cô đến phòng của tôi đấy.”
Lương Duyệt