Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341900

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1900 lượt.

đâu có ngốc, nhưng cũng không mạo phạm. Ngày mai trở lại, cô vẫn cần đến công việc này, vẫn phải là một trợ lý vạn năng siêu cấp dưới quyền của luật sư Nghiêm, nếu đắc tội với chị ta thì chẳng có lợi gì cho cô, nên chi bằng giữ thể diện cho người ta, rồi hãy chờ đấy mà xem.
Sau khi rời khỏi phòng làm việc, cô lập tức tới nộp giấy xin nghỉ ở chỗ nhân sự, tiếp đó mang các văn bản đã đánh máy xong đến phòng của luật sư Nghiêm. Khi cô xách túi ra về thì cũng vừa bốn rưỡi.
Cố Phán Phán vẫn ở chỗ cũ , nên khi Lương Duyệt tới nơi thì thấy cô đang nằm trên giường của Vu Đình Đình, đôi mắt vô hồn cứ nhìn chăm chăm vào lớp cỏ ở giường trên.
Phương Nhược Nhã và chị Tề cũng đã chuyển ra ngoài sống, lúc này cũng vừa kịp tới nơi. Vu Đình Đình ngồi quỳ bên cạnh, nắm bàn tay rũ xuống của Cố Phán Phán khóc rất to.
Lương Duyệt ào tới, kéo tay Vu Đình Đình hỏi: “Rút cục là có chuyện gì? Bác sĩ nói sao?”
Cố Phán Phán nằm trên giường,bất động, trông cô rất gầy guộc.
Có lẽ, con người dám uống rất nhiều thuốc ngủ ấy đã không còn biết những người xung quanh là ai nữa, và cũng không còn biết đến bao giờ thì ruột gan cô mới thôi cuộn lên, cô chỉ có thể trốn chạy nỗi buồn thương chứ không dám nhìn vào những vết thương chi chit trên người.
Đến chiều muộn, trời đổ mưa rất to, cô vùng dậy, rồi bất chấp những bàn tay kéo giữ lại của mọi người, bỏ chạy ra giữa trời mưa, Phương Nhược Nhã chạy theo phía sau, lớn tiếng quát mắng, tiếng khóc đầy vẻ xót thương và đau lòng của Vu Đình Đình và chị Tề cũng không ngăn cản được những hành động điên rồ và vô duyên của Cố Phán Phán. Cô cứ khóc nức nở, khóc cho mối tình thanh mai trúc mã trong ba năm đã không vượt qua được thử thách, khóc cho nỗi cô đơn đến trong chốc lát mà ngàn vạn lời anh yêu em cũng không thể nào khoả lấp được. Lương Duyệt không khuyên giải bạn, cô chỉ lặng lẽ đứng cùng bạn trong cơn mưa, nắm lấy bàn tay của bạn và sưởi ấm nó.
Mưa cũng là những giọt nước mắt, hay nước mắt của cô đã biến thành những giọt nước mưa, điều ấy cũng không còn quan trọng nữa. Đàn ông sẽ không bao giờ hiểu được trong những giọt nước mắt chứa đựng bao nhiêu tình cảm và suy nghĩ phức tạp của phụ nữ, cũng không bao giờ hiểu được khi chia tay phụ nữ khóc phần nhiều là vì chính bản thân họ.
Vì những lời thề non hẹn bể yếu ớt.
Vì nỗi đau và sự tuyệt vọng tràn ngập trong lòng.
Vì sự phẫn nộ cho cái giá đã bỏ ra không đáng có.
Vì tương lai mờ mịt và bất định.
Cô đã khóc đến mức không còn đủ sức để bò dậy được. Suy cho cùng điều đó không liên quan gì tới đàn ông, có thể đàn ông mãi mãi cũng không tin câu này.
Nói thật lòng, Lương Duyệt cũng không bao giờ tin.






Tình Yêu Nảy Nở Trong Tuyệt Vọng
“Em định khi nào thì chuyển nhà” Trịnh Hy Tắc dựa vào cánh cửa hỏi.
Lương Duyệt vẫn cúi khom người, đôi dép ở chân đung đưa một hồi mới dừng lại. Cảm giác nặng nề bất ngờ ập đến, vì vậy cô vẫn cứ cúi đầu, suy nghĩ một lát rồi mới đáp: “Em dự định sẽ chuyển trong mấy ngày này .”
“Vậy, để anh bảo người của công ty chuyển những đồ em đã đặt đến.” Trịnh Hy Tắc nói, giọng cứng đơ, tay lấy bao thuốc từ trong ngực ra, rồi vân vê trong tay rất lâu, nhớ tới việc cô không thích mùi thuốc lá, anh lại để trả lại vào trong túi.
Lương Duyệt lặng lẽ gật đầu. Đặt chân vào dép, anh đứng dậy, đỡ cô đi vào dép, rồi cười nói: “Em tới sống ở đó cũng tốt, đỡ phải ngày ngày lái xe về, kỹ thuật lái xe của em đúng là khiến người khác phải lo ngại, anh chỉ sợ em liên tiếp đưa bệnh nhân đến cho bệnh viện thì gay. Em mà không lái xe nữa, điều đó là một việc tốt cho cả nhà nước lẫn nhân dân.”
Từng luồng khói đen cuồn cuộn kéo đến, hình như hoả hoạn là từ công ty trang trí đối diện mới chuyển tới.
Hàng ngày sống trong những toà nhà cao tầng, nên nhấc chân đi trên các bậc thang đã trở nên rất khó khăn đối với cô, mới đi được mấy tầng mà Lương Duyệt đã phải thở phì phò. Cô loạng choạng đi trong làn khói đặc, mũi chân chốc chốc lại va vào bậc thang, cuối cùng do không nhìn rõ đường, bước hụt cô ngã lăn xuống ở tầng mười ba. Một chiếc giày lăn đâu mất trong khi cô ngã, lưng cũng đập vào bậc thềm, lại đúng vào vết thương cũ ngã trong lần đi xe đạp hồi còn bé, đau nhói như bị dùi đâm, khiến cô trào cả nước mắt. Cô dùng hai tay chống xuống nhưng không sao ngồi dậy được, mắt nhìn làn khói đang lan nhanh từ tầng trên xuống, cô vội mở túi lấy tờ giấy ăn ướt bịt lên mũi và miệng.
Thực ra sự sống và cái chết đều không đáng sợ, đáng sợ là sự sống chết ấy lại không phải là trong một khoảnh khắc.
Lương Duyệt luôn cho là như vậy. Mắt chứng kiến mỗi hiểm nguy đang dần dần ập đến, rồi cuối cùng chết trong nỗi giày vò mới là điều đau khổ nhất trên thế gian này.
Trước đây đã từng có người nói rằng, với tính cách của cô mà sống ở thời ngày xưa thì dù thế nào cũng là một lục lâm hảo hán luôn hô to: Thà chết đứng chứ không chịu sống cúi khom mình, và là những nghĩa hiệp cứu giúp cho những người nghèo khó bị kẻ vô lại lôi ra đoạn đầ