pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342084

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2084 lượt.

đã tát vào mặt Trịnh Hy Tắc mấy cái, giao kèo cái khỉ gì chứ? Tất cả đều là những lời lẽ xấu xa, bỉ ổi! Nhưng mình đã không dám, vì sao mình không dám chứ? Vì anh ta có tiền, anh ta có thể mang lại cho mình tất cả nhưng gì mà người khác không thể. Và như vậy thì mình có khác gì những cô gái tầm thường khác đâu, thậm chí mình còn không bằng họ,mình còn không có lòng tự trọng, không có gì cả...”
Sau đó cô cười chua chát rồi khóc rất cần thiết, khóc xong rồi lại cười. Phương Nhược Nhã ôm thân người mềm nhũn của cô trong tay, hai mắt đỏ hoe, từng giot nước mắt của cô lã chã rơi xuống má Lương Duyệt, rất lạnh.
Ký ức là liều thuốc đắng giày vò người ta, nhưng nếu không có ký ức thì cuộc đời sẽ rất vô vị. Theo thời gian, dần dần nó cũng sẽ trở nên nhạt nhòa, những hình ảnh rõ ràng trong đó rồi cũng bị xé thành những mảnh vụ, chỉ riêng nỗi đau là người ta còn nhớ.
Chỉ có những ký ức tốt đẹp thì lại không thấy đâu nữa.
Sau cùng, Lương Duyệt say đến mức không biết gì nữa, cô nằm trên trên ghế và cười một cách ngốc nghếch. Phương Nhược Nhã vẫn còn tỉnh táo, nhưng cô không muốn nhờ Hàn Ly giúp đỡ, nên chỉ chòn cách lấy điện thoại của Lương Duyệt ra gọi cho Trịnh Hy Tắc. Ở đầu dây bên kia có tiếng khóc lóc, kể lể của một người phụ nữ, còn giọng nói của Trịnh Hy Tắc thì dường như đang cố nén giận.
“A lô, có chuyện gì thế?”
Phương Nhược Nhã nhìn kỹ màn hình điện thoại để xác định rằng đó đúng là số điện thoại của Trịnh Hy Tắc, sau đo mới nói: “Chủ tịch Trịnh, tôi là Phương Nhược Nhã, Lương Duyệt đã uống rất nhiểu rượu, anh hãy đến đón cô ấy đi.”
“Các cô đang ở đâu?”, Trịnh Hy Tắc hỏi.
Nói xong tên và địa chỉ của nhà hàng, Phương Nhược Nhã tắt máy, tiếp tục cúi xuống vuốt ve mái tóc của Lương Duyệt lúc đó đã ngủ say. Có điều, nét mặt của Phương Nhược Nhã thì lại rất lạnh lùng, vì cô biết một bí mật không lấy gì làm hay ho.
Càng nghĩ cô càng tức giận, vì thế bàn tay cô không còn nhẹ nhàng như trước nữa, nó đã làm cho Lương Duyệt tỉnh dậy và tức giận. Lương Duyệt nói: “Này, Phương Nhược Nhã, cậu đúng là kẻ xấu xa. Đến cậu mà cũng ăn hiếp mình.”
Phương Nhược Nhã cúi xuống áp má mình lên má Lương Duyệt, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Mình có thể bắt nạt cậu, nhưng người khác thì không được làm vậy”.
Buổi tối hôm đó, Phương Nhược Nhã và Trịnh Hy Tắc đã nói chuyện với nhau rất lâu ở phía ngoài nhà hàng. Lương Duyệt nằm trên ghế và đánh một giấc ngon lành, có lay gọi thế nào cũng không tỉnh dậy.
Vì trong giấc mơ đó, có những thứ mà cô không muốn rời xa, không muốn buông tay.
Người ta nói, giấc mơ thường trái ngược với hiện thực.
Thế nên, trong cuộc sống ở bên ngoài giấc mơ ấy, cuối cùng cô đã phải từ bỏ những thứ đó.






Chuyện Năm 2005 (Phần 2)
Đám cưới của Lương Duỵệt không thật hoành tráng, nhưng rất lộng lẫy. Lương Duyệt biết hoàn cảnh gia đình mình không thể môn đăng hộ đối với gia đình Trịnh Hy Tắc, nên cô không mời ai mà chỉ gửi một lá thư ngắn thông báo cho bố mẹ biết. Bố mẹ cô đã không gửi thư lại.
Vì thế mà trong đám cưới chỉ có Phương Nhược Nhã ở bên cạnh cô. Chị Tề và Vu Đình Đình vì một vài lý do cũng không được thông báo.
Bố mẹ Trịnh Hy Tắc đã mất từ lâu, tính từ trên xuống dưới, người lớn nhất trong gia đình chỉ còn ông anh họ tên là Trịnh Minh Tắc. Chuyện những người dưới quyền phản lại anh ta khiến anh ta vô cùng tức giận, tuy nhiên hàng ngày anh ta vẫn tới công ty làm việc bình thường, nhưng anh ta không thể tới dự đám cưới được tổ chức trong tư gia của nhà họ Trịnh được.
Tin tức về đám cưới đựơc truyền đi, Trịnh Hy Tắc đã thực sự trở thành tiêu điểm thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Huống chi, cô dâu lại là một người trong giới tư pháp, rất xứng với vai trò nội tướng hỗ trợ cho sự nghiệp của anh. Chính vì thế mà người phụ trách Quang Mẫn Uyển ngay từ trước đám cưới khá lâu đã dò hỏi xem có cần tăng thêm các biện pháp bảo vệ cho khu vực nhà hay không.
Lúc này, nói những lời ấy thì có ích gì? Chỉ còn biết dung những lời nói đùa chua chat để chút bỏ nỗi đau khổ trong lòng mà thôi. Nếu trên thế gian này đã có biết bao chuyện bất công, biết bao cuộc hôn nhân không như ý, thì bây giờ có thêm hay bớt một trường hợp như cô cũng chẳng ảnh hưởng gì. Và nếu đã chẳng tạo ra được ảnh hưởng gì, thì thà không làm gì cho xong.
Lương Duyệt cười nhạt, chỉ khi sờ tay vào chiếc vương miện nho nhỏ, cô mới có cảm giác rằng trái tim mình vẫn đang đập, và cô lại không ngăn được dòng nước mắt.
Cuối cùng, chuyên gia trang điểm đội chiếc vương miện nghiêng nghiêng lên đầu cô, đôi khuyên tai bằng kim cương cùng chiếc vương miện tỏa ra ánh lấp lánh. Những lọn tóc rủ xuống khiến cô trông càng xinh đẹp yêu kiều.
Lương Duyệt không kén cá chọn canh trước bất cứ một món đồ dùng nào trong lễ cưới, bởi vì cô chỉ coi tất cả sự phiền phức trước mắt như chiếc chìa khóa dẫn đến sự thành công mà thôi. Trang điểm xong, cô ngồi trước gương và khẽ nói: “Tiểu Nhã, chụp giúp mình một bức ảnh được không?”. Cô ngồi