XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341963

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1963 lượt.

mua thức ăn”.






Chuyện Năm 2005 (Phần 1)
Lương Duyệt luôn cho rằng mình không phải là một người phụ nữ xinh đẹp.
Từ nhỏ tới lớn cô luôn giữ suy nghĩ ấy, thậm chí có thể nói rằng cô luôn sống trong tâm trạng gần như tự ti.
Nhà chị họ cô rất giàu có, lúc nào chị ấy cũng được bố mẹ quan tâm yêu chiều và nhận được một khoản tiền tiêu vặt tương đối. Vì luôn tỏ ra hào phóng nên xung quang chị lúc nào cũng có nhiều người vây quanh. Hơn nữa, người chị họ ấy thực sự rất xinh đẹp, lần nào chị ấy chụp ảnh xong cũng bị mọi người cướp ảnh rồi đem về cho vào album nhà mình. Còn cô, người bạn trai đầu tiên tặng hoa hồng cho cô hồi học cấp hai đã nắm tay một người con gái khác. So sánh một chút đã thấy sự khác biệt rõ ràng.
Vì thế cô chỉ còn thầm biết an ủi mình rằng, bọn họ không biết thế nào là cái đẹp, bởi mình mới chính là một cô gái đẹp cả tâm hồn và tính cách.
Trịnh Hy Tắc nghe thấy tiếng chân liền ngẩng đầu lên, tờ giấy A4 kẹp giữa ngón tay anh khẽ lay động khi làn gió thổi qua, một hồi lâu, không thấy anh tỏ thái độ gì. Lại một hồi lâu nữa, anh mới nói với vẻ mặt không chút biểu cảm: “May mà không phải kiểu hở vai, con mắt của các chuyên gia trang điểm cũng khá tinh tường đấy.”
Lương Duyệt ngồi xuống ở phía đối diện, cầm một tờ tài liệu gấp lại rồi làm thành chiếc quạt, sau đó nói với vẻ cũng chẳng mấy quan tâm: “Đúng vậy, chị ấy nói là vai tôi quá rộng, nếu chụp ảnh trong sẽ rất béo, vì thế đã đề nghị tôi đổi thành tấm voan trùm xuống vai”. Anh lướt nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng và thâm trầm, sau đó đặt tờ giấy trong tay lên bàn, đứng dậy nói: “Loại nhẫn của hãng Tifanny tôi đã chọn rồi, nếu cô không vừa ý thì chúng ta có thể đổi lại, ngoài ra cô còn cần gì nữa không?”
Thật ra Lương Duyệt chưa bao giờ nghe tới tên của hãng chế tác nhẫn nói trên, cô nghĩ, để giữ thể diện cho gia đình họ Trịnh, chắc hẳn anh không thể chọn đồ một cách tùy tiện, vì thế cô trả lời ngay: “Không cần đâu, anh thấy được là được, mọi thứ cứ theo ý anh”.
Những lời cô nói dường như chứa đựng ý khen ngợi sâu xa, anh mỉm cười, đưa tay ra ôm cô vào lòng, sau đó ghé tai cô chậm rãi nói: “Đúng vậy, có vẻ cô đã hiểu ra những điều cơ bản để trở thành Trịnh phu nhân rồi đấy”.
Hiểu ư? Lương Duyệt bỗng cảm thấy lòng lạnh hẳn đi, cô đáp một cách vòng vo: “Anh sai rồi, không phải là tôi đã hiểu ra, mà là tôi lo lắng và thấy sợ”.
“Cô sợ điều gì?” Rõ ràng là Trịnh Hy Tắc không nghĩ là cô sẽ trả lời như vậy, anh bèn quay sang hỏi.
“Sợ rằng người ta qua cầu rút ván.” Câu nói của cô khiến anh nghĩ ngợi, anh im lặng một lát rồi sau dố lại nắm tay cô và cười như để cho tất cả mọi người nhìn thấy. “Nếu cô phối hợp tốt thì tôi chẳng có lý do nào tự chặt đứt đường lui của mình, đúng không?” Nói xong, anh lập tức áp lên môi cô một nụ hôn, khiến cô không kịp phản ứng. Đôi môi bám riết ấy dường như thiếu vị ngọt ngào, nhưng anh đã hôn co rất lâu, rất lâu.
Cảm giac ấm áp và mềm mại khiến Lương Duyệt cảm thấy như nghẹt thở, đúng là nghẹt thở chứ không phải là ngất ngây. Cô bỗng nhớ đến những lời mà cô và Chung Lỗi nói đùa với nhau ngày ấy.
Lúc đó, cô vừa mới biết chuyện Chung Lỗi đã từng có một người bạn gái, họ yêu nhau suốt năm năm, tuy đã chia tay nhưng anh vẫn để hình ảnh cô gái ấy trong lòng. Vì vậy, cô đã giận dỗi và nói: “Chẳng công bằng chút nào, em cũng sẽ đi tìm một người con trai khác, em cũng muốn thử xem cảm giác khi hôn và sống chung với người khác là thế nào”.
Những lời không chút kiêng dè của cô đã khiến cho Chung Lỗi rất tức giân, anh nói với vẻ mặt khó coi: “Em mà dám làm như vậy thì anh sẽ xử lý em”.
Cô mặc kê, vấn tiếp tục nói với một vẻ rất ngốc nghếch: “Có gì mà không dám, vì sao em phải dùng hàng second hand chứ, em cũng sẽ đi thực hành rồi quay trở về, như thế mới không phải thiệt thòi”.
Thế là buổi tối hôm ấy cô bị anh cho một bài học, anh vừa hôn vừa áp sát vào cô đang thở hổn hển ở phía dưới. “Cả đời này em chỉ được biết đến một mình anh thôi, nhất định không được biết đến người khác.”
Từng lần, từng lần một. Từng tiếng, từng tiếng một.
Mãi cho đến khi đã dùng hết sức lực của mình, anh mới hít hà mùi hương trên cơ thể cô, nói: “Ngốc, sau này anh cũng chỉ có mình em, anh sẽ không yêu ai nữa cả.”
Những chuyện ấy bỗng nhiên trở về trong tâm trí Lương Duyệt, khiến cô đang hưởng ứng nụ hôn nồng ấm với Trịnh Hy Tắc thì bỗng dừng lại và nghĩ miên man.
Cô rời môi mình khỏi môi Trịnh Hy Tắc, rồi chăm chú nhìn vào mặt anh.
Ánh mắt cô nhìn xoáy vào Trịnh Hy Tắc.
Anh không phải là người ấy.
Lấy lại sự bình tĩnh sau cơn đau quặn thắt trong lòng, cô cụp mặt xuống, nói với vẻ lạnh tanh: “Thời gian không còn nhiều nữa, vả lại làm thế này sẽ nhoè hết phấn trang điểm trên mặt mất”.
Ánh mắt như nhìn thấu tâm can của người khác của anh khiến Lương Duyệt giật mình. Cô cố gắng tránh ánh mắt ấy và nghe thấy anh nói: “Đúng là nhòe hết rồi,nhưng như thế này sẽ giống cô dâu bình thường hơn”.
Trước mắt cô toàn là thợ ả