Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo
Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341920
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1920 lượt.
ình á?” Mộc Mộc không tin: “Anh mà chung tình được như vậy thì đã không còn là Phó Dịch Phong .”
“Không phải tôi chung tình, mà là có trách nhiệm với con cái.” Phó Dịch Phong nhìn vết cắn trên quả táo, đợi cho thịt táo trắng ngần chuyển sang màu nâu mới nói tiếp: “Tôi từng thề, nhất định phải để cho con của tôi có một gia đình đầy đủ.”
Quen quá, Mộc Mộc cảm thấy hình như mình đã từng xem trên TV, không khỏi thốt lên: “Có phải ba anh ngoại tình khiến trái tim mẹ anh tan vỡ, sau đó mẹ anh ngã bệnh, buồn bực mà chết không?”
Phó Dịch Phong đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt nói lên một câu --”Sao cô biết?”.
Mộc Mộc hiểu ra mọi chuyện, quả nhiên đằng sau mỗi đứa trẻ giàu có đều có một tuổi thơ bất hạnh.
Khó trách anh ta lại nổi giận vì câu “Mẹ anh không dạy anh không được xen vào việc của người khác à?” của cô.
“À đúng rồi, cô nghĩ thế nào mà lại đi xem mặt cái tên cuồng mẹ đó? Nghe thấy cậu ta nói ‘Mẹ tôi nói’ là tôi muốn đánh người.” Phó Dịch Phong chuyển đề tài sang người cô.
Mộc Mộc thầm nghĩ, bây giờ hiệu quả cách âm của nhà hàng quá kém.
“Đừng nói là cô muốn xem mặt là để quên đi Trầm Ngang đấy?” Phó Dịch Phong nhướng mày, ánh mắt vô cùng khiêu thích.
Mộc Mộc bắt đầu hối hận vì đã cứu anh ta.
“Nói thật cần gì phải xem mặt, nếu cô muốn quên Trầm Ngang thì ngay trước mặt cô còn có một người đây.” Phó Dịch Phong híp mắt, hàm ý rõ ràng.
“Đừng nói là anh tự đề cử mình chứ?” Mộc Mộc nuốt nước bọt.
“Sao? Tôi không được à?” Phó Dịch Phong đau lòng bởi ánh mắt ghét bỏ của cô.
Mộc Mộc cẩn thận suy nghĩ, đúng là Phó Dịch Phong vừa có tiền vừa có mạo, điều kiện không tồi.
Nhưng nhân phẩm, đặc biệt nhân phẩm yêu đương lại thấp đến vô hạn.
“Trước đó bởi vì trả đũa Trầm Ngang nên tôi mới vô lễ với cô thôi.” Phó Dịch Phong vừa nhìn đã hiểu ánh mắt của cô, vội vàng giải thích.
“Vậy bây giờ?” Mộc Mộc hỏi: “Cũng là vì trả đũa Trầm Ngang ư?”
“Đương nhiên không phải, Trầm Ngang và cô đã chia tay, hơn nữa trông anh ta lại chẳng có vẻ lưu luyến cô, cho dù tôi và cô ở bên nhau cũng không khiến anh ta khó chịu.” Phó Dịch Phong kéo cái ghế ngồi trước mặt Mộc Mộc, nhìn mắt cô, nói khẽ: “Thật ra tôi có chút thích cô.”
Mộc Mộc cảm thấy đầu mình càng lúc càng đau.
Phó Dịch Phong thấy sắc mặt cô không vui, vội nói: “Là thật, trước đây tôi rất tò mò về cô, không hiểu cô có điểm gì để khiến Trầm Ngang thích như vậy. Nhưng càng quan sát, tôi càng nhận ra con người cô rất tốt, tuy rằng ngốc nghếch, nhưng đơn giản, lại đặc biệt chung tình. Mộc Mộc, hay là chúng ta qua lại thử đi.”
Mộc Mộc đang muốn trả lời, đột nhiên cảm thấy nhiệt độ trong phòng giảm mạnh, vô thức ngẩng đầu liền thấy một người quen đã lâu không gặp đang đứng ở cửa.
Là bạn trai cũ, Trầm Ngang.
Trầm Ngang đứng ở đó, lưng thẳng tắp, hiên ngang vạm vỡ, trông bề ngoài không có một điểm khác thường.
Nhưng từng đồng giường cộng chẩm lâu như vậy, Mộc Mộc vẫn cảm thấy thân thể anh hơi cứng ngắc.
“Giám đốc Trầm? Anh tới thăm tôi, hay là thăm Mộc Mộc thế?” Trước mặt Trầm Ngang, Phó Dịch Phong lại khôi phục vẻ mặt ngả ngớn bất cần đời.
Mộc Mộc thầm nghĩ, quê của Phó Dịch Phong chắc chắn là ở Tứ Xuyên -- bởi vì khả năng thay đổi sắc mặt của anh ta đã đạt tới trình độ xuất thần nhập hóa rồi.
“Hôm nay tôi đặc biệt đến thăm Phó tổng giám đốc, nhưng thấy trong phòng bệnh không có người, hỏi y tá mới biết cậu ở trong này.” Trầm Ngang giải thích.
“Có Giám đốc Trầm quản lý chuyện ở công ty, đương nhiên tôi phải yên tâm rồi, giờ tôi chỉ mong ở cạnh Mộc Mộc trong này thôi.” Phó Dịch Phong nói.
Tiếng nói vừa dứt, bên Trầm Ngang cũng im lặng.
Thật lâu sau anh mới nói: “Vậy Phó tổng giám đốc nghỉ ngơi đi, tôi về trước đây.”
Nói xong anh liền ra khỏi phòng, Mộc Mộc nghe tiếng bước chân anh dần biến mất, trái tim cứ như thiếu đi một mảnh.
“Nhìn dáng vẻ của cô, hình như vẫn còn rất lưu luyến anh ta nhỉ.” Phó Dịch Phong hoàn toàn nhìn thấu những cảm xúc của Mộc Mộc.
“Mắt anh thật kém.” Có đánh chết Mộc Mộc cũng không thừa nhận.
“Còn mạnh miệng, tôi nhìn bộ dáng của cô là biết cô chưa quên anh ta rồi. Kỳ thật biện pháp tốt nhất để quên một người là bắt đầu một tình cảm mới, Mộc Mộc, cô suy nghĩ kỹ đề nghị vừa rồi của tôi đi.”
Giọng nói và biểu cảm của Phó Dịch Phong vô cùng nghiêm túc, hoàn toàn không có ý trêu đùa.
“Người như anh, tôi không tiêu hóa nổi.” Mộc Mộc trùm chăn lên đầu, tỏ ý muốn ngủ.
“Tôi sẽ không bỏ cuộc.”
Phó Dịch Phong nói xong câu đó cũng ra khỏi phòng.
Mộc Mộc không ngốc, đương nhiên nhận ra được Phó Dịch Phong và Trầm Ngang có chuyện gạt cô, nhưng rốt cuộc là gì, cô không biết.
Cũng không muốn biết biết.
Bây giờ cô chỉ muốn nằm nghỉ hai ba ngày, sau đó xuất viện càng sớm càng tốt, tránh xa Phó Dịch Phong, tránh xa mọi vòng luẩn quẩn liên quan đến Trầm Ngang.
Cô không muốn nhìn thấy Trầm Ngang nữa.
Không bao giờ.
Sau khi chia tay phải cắt đứt liên hệ với những người có liên quan, như thế m