Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341918
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1918 lượt.
g sau khi uống đến cảnh giới nhất định thì rượu sẽ trở thành nước. Mà lúc này cô đã biến thành du khách trên xa mạc, khát nước vô cùng.
Thần trí của cô bắt đầu mơ hồ, nhưng nỗi đau trong lòng lại càng trở nên rõ ràng hơn.
Những quá khứ ngọt ngào bắt đầu ám ảnh cô.
Khi hai người mới ở chung, anh quan sát phát hiện ra cô mỗi lần mang giày cao gót sẽ bị chầy da chân, vì thế anh âm thầm dùng bông tẩm giấm bôi sau gót giày để gót giày mềm hơn.
Đúng vậy, cô đã nghe thấy tất cả.
Nghe thấy sự thật đau lòng kia.
Nhưng cho dù như vậy, cô vẫn không thể đồng ý với Phó Dịch Phong.
Bởi vì, tuy Trầm Ngang đã quên cô, nhưng cô vẫn chưa quên được anh, cô cần thời gian để chữa lành vết thương.
Cô cần rất rất rất nhiều thời gian.
Mộc Mộc bắt đầu lắc đầu, không ngừng lắc đầu.
“Cô vẫn yêu anh ta sao? Rốt cuộc anh ta có gì tốt chứ?” Nghe giọng nói, có thể nhận ra Phó Dịch Phong đang tức giận.
Mộc Mộc từ từ nhắm hai mắt, cười khổ: “Anh ấy không tốt, nhưng tôi......tôi vẫn yêu anh ấy.”
Yêu không thể kiềm chế.
Giây tiếp theo, Mộc Mộc bỗng thấy bả vai mình bị nắm mạnh.
Rất đau, sức lực đó chứa đầy sự tức giận.
“Đó là bởi vì trong cuộc sống của cô gặp quá ít đàn ông, cho nên mới nhớ mãi anh ta. Mộc Mộc, cho tôi một cơ hội, cũng cho mình một cơ hội đi.”
Mộc Mộc say đến mức không còn sức để nói, nhưng vẫn kiên quyết lắc đầu.
Đột nhiên cô cảm giác cơ thể mình được đặt lên sô pha mềm mại, sau đó một bờ môi xa lạ tấn công hai má cô.
Bờ môi đó không có độ ấm quen thuộc mà vô cùng lạnh lẽo. Mộc Mộc bắt đầu giãy dụa, bắt đầu tránh né bờ môi khiến cô không thoải mái, nhưng vừa động đậy thì cơ thể liền bị giữ chặt chẽ.
Cô cực kỳ sợ hãi, loại sợ hãi cực độ này khiến cô đang chìm trong men say cũng phải mở to mắt.
Cô nhìn thấy Phó Dịch Phong đang đè lên người mình.
Trong đôi mắt của anh ta không cho phép từ chối, giống như một đứa trẻ bướng bỉnh khi nhìn thấy đồ vật yêu thích nhất định phải đòi bằng được, loại cố chấp này khiến cô thấy sợ hãi cực độ.
“Phó Dịch Phong...... anh mau để tôi đứng dậy.” Ngay cả Mộc Mộc cũng nghe thấy được nỗi sợ hãi trong giọng nói của mình.
“Tối nay tôi sẽ không để em đi.” Giọng Phó Dịch Phong rất nhẹ, như con rắn độc tàn ác, cuốn chặt lấy trái tim cô.
“Anh đây là đang cưỡng bức, mau để tôi đi!” Mộc Mộc muốn giãy dụa, nhưng hai tay hai chân lại bị anh ta khóa chặt.
Như một con bướm tiêu bản bị đâm thủng.
Một người phụ nữ đang say làm sao có thể chống lại sức mạnh của người đàn ông chứ, hơn nữa động tác của anh ta cũng không dịu dàng như của Trầm Ngang, Mộc Mộc hoàn toàn bị anh ta giữ chặt.
“Tôi sẽ hận anh.” Ngọn đèn trên trần nhà lay động, cô giống như một con thuyền nhỏ giữa đại dương mênh mông, bất cứ lúc nào cũng có thể bị nhấn chìm: “Tôi sẽ hận anh đến chết.”
“Ít nhất hận cũng là một loại cảm xúc để tiến đến tình yêu.”
Phó Dịch Phong nói xong liền bắt đầu cởi cúc áo cô, Mộc Mộc nghe thấy tiếng quần áo bị xé rách, giống như tiếng trái tim cô đang tan vỡ.
Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại, cảm nhận được môi anh ta đang di chuyển đển cổ mình. Phụ nữ chính là một loại sinh vật có tính cảm, khi bị một người mình không thích chạm vào tuyệt sẽ cảm thấy khó chịu.
Mộc Mộc hận nhất chính là bản thân mình.
Trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, nhưng cô vẫn không thể rút ra bài học. Dễ dàng tin người khác để khiến bản thân rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm.
Ngay lúc Mộc Mộc muốn cắn lưỡi tự sát đột nhiên nghe thấy tiếng cửa bị đá văng, ngay sau đó Phó Dịch Phong đang đè trên người cô gọi ra tên một người.
“Trầm Ngang.”
Có phải là ảo giác của cô không, nước mắt Mộc Mộc tuôn rơi.
Trầm Ngang làm sao có thể xuất hiện, anh ấy đang ở bên Mạc Quyên, làm sao anh ấy có thể đến cứu mình được chứ.
Một giọt nước mắt theo khóe mắt rơi xuống sô pha, không đợi giọt thứ hai rơi xuống Mộc Mộc đã thấy sức nặng trên người mình biến mất, ngay sau đó cô nghe thấy những tiếng ‘bùm bụp’ liên tiếp.
Mộc Mộc khó khăn cử động cơ thể ngồi dậy, khi cô mở mắt liền thấy vụ xô xát giữa Trầm Ngang và Phó Dịch Phong.
Cô chưa bao giờ thấy Trầm Ngang dữ tợn như vậy, đôi mắt đen như mực, bên trong là ngọn lửa phẫn nộ điên cuồng, như là muốn giết người. Mà anh quả thật đã làm như vậy, mỗi một lần xuống tay đều không chút lưu tình, mỗi một cú đấm đều giống như muốn lấy mạng người ta.
Phó Dịch Phong chỉ còn lực chống đỡ, miệng mũi, khắp nơi đều là máu tươi, khuôn mặt thê thảm đến cực điểm.
Mộc Mộc mở miệng, cố gắng gọi: “Trầm Ngang”.
Mà sau khi nói xong, nước mắt càng tuôn ra như suối.
Anh vẫn đến đây, vẫn đến cứu vớt lấy cô.
Giọng của cô giống như một liều thuốc an thần, lập tức khiến Trầm Ngang đang điên cuồng tỉnh táo lại. Đấm một cú cuối cùng vào người Phó Dịch Phong, sau đó đi đến bên cạnh Mộc Mộc, cúi người ôm lấy cô.
“Em muốn về nhà.” Mộc Mộc chôn mặt vào lồng ngực anh, cúi đầu nói.
“Bây giờ chúng ta lập tức trở về.” Trầm Ngang nhẹ giọng dỗ dành, giọng nói như một bài thánh ca, dịu dàng thanh nhã.
Ngay lúc anh đi tới cửa, Phó Dịch Ph