pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Chú Yêu Loli

Nghe Nói Chú Yêu Loli

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341956

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1956 lượt.

g lại, uống ngụm café mà so với thuốc Đông Y còn đen hơn.
Lúc ấy Mộc Mộc thật muốn đem đầu của cô ấy nhúng hẳn tách café.
Đáng tiếc, cô không ăn gan gấu nên không có can đảm.
Cho nên chỉ có thể chờ Tần Hồng Nhan đặt tách café xuống, dùng khăn giấy lau miệng, sau đó mới chậm rãi nói: “Anh ta nói ‘Tần Hồng Nhan, cô hoàn toàn không hiểu’, tuy rằng biểu cảm và thái độ không khác ngày thường, nhưng giây phút đó anh ta khiến tôi cảm nhận được một điều, đó là khổ sở. Cho nên tôi nghĩ anh ta đối với cô, cũng không thể tính là không có tình cảm.”
Hai tay Mộc Mộc siết chặt tách café, nhiệt độ xuyên qua cốc sứ tiến thẳng vào cơ thể cô, va chạm, chạy tán loạn.
“Nói thật, ngày đó ở nhà hàng là do tôi muốn khích anh ta cho nên mới nói quá lên. Tâm tư Trầm Ngang quả thật thâm trầm, nhưng vẫn có chỗ tốt, đó là đối với chuyện nam nữ không hề làm bậy. Ít nhất là nhiều năm quen anh ta, tôi chưa từng nghe thấy tin tức ong bướm của anh ta cả.” Tần Hồng Nhan vén hai lọn tóc xoăn vướng ở hai má ra sau, chỉ một động tác đơn giản nhưng có thể làm điên đảo chúng sinh.
Mộc Mộc nhìn đến ngây người, nhưng vẫn kiên quyết nói: “Tôi và anh ta đã chia tay, nguyên nhân chính không phải do chuyện này.”
Chủ yếu là, giữa hai người bây giờ đã mất đi sự tin tưởng.
“Tôi không phải là bà mối, hôm nay đến đây cũng không phải muốn khuyên cô hợp lại với anh ta. Tôi chỉ cảm thấy, chuyện này coi như tôi là người dựng lên, ít nhất cũng phải có trách nhiệm nói rõ cho cô.” Tần Hồng Nhan bắt đầu cầm điện thoại di động bỏ vào túi xách: “Về phần hai người sau này sẽ phát triển thế nào, tôi không có hứng thú muốn biết.”
“Nhưng một cô bé như cô lại có thể khiến con cáo già Trầm Ngang khổ sở như vậy, đã giỏi lắm rồi.” Tần Hồng Nhan đứng lên, ở trước khi đi bỏ lại một câu: “Chẳng qua theo hiểu biết của tôi đối với đàn ông nhà họ Trầm mà nói, thì bọn họ sẽ không dễ dàng buông tay như vậy, cho nên, hãy bảo trọng.”






Nói thật, lời này của Tần Hồng Nhan làm cho Mộc Mộc sởn cả tóc gáy, nhưng mà nghĩ lại, Trầm Ngang và Trầm Thịnh Niên không hề giống nhau, huống hồ mấy ngày nay anh cũng chưa từng xuất hiện trước mặt cô, chắc chắn đã quên cô rồi.
Nghĩ đến anh đã thoải mái tự tại, trong lòng Mộc Mộc lại chua xót, gửi hồ sơ lý lịch càng thêm điên cuồng.
Mà kể cũng lạ, gửi đến nhiều công ty như vậy nhưng không một công ty nào thông báo cô đến phỏng vấn cả.
Nói ra thành tích cô cũng không tệ, còn có vài kỳ được nhận học bổng, đáng lẽ không nên rơi vào hoàn cảnh như này chứ.
Lưu Vi Vi nhắc nhở: “Chắc chắn ảnh chụp của mày quá chân thật rồi, bây giờ ảnh thẻ người ta đều sử dụng photoshop hết, sau khi photoshop xong ‘nam có thể sánh với Ngô Ngạn Tổ, nữ có thể so với Lâm Chí Linh’, dĩ nhiên, người ta sẽ chú ý đến mày.”
“Mấy năm qua cậu đi đâu?” Lý Kiều Kiều hớn hở ôm Mộc Mộc.
Mộc Mộc lập tức cảm giác thấy mình như đang đắm chìm trong đại dương màu hồng, có chút khó thở: “Mình...... Mình ở ngay trên trái đất mà.”
“Tại sao thi đại học xong cậu lại xóa nhóm lớp? Hại bọn mình tìm thế nào cũng không thấy cậu!” Nhớ tới vụ này, Lý Kiều Kiều có chút không vui.
“Mình bị hack.” Mộc Mộc nói dối.
Thật ra là vì cô không muốn ngày ngày đều thấy tên người kia.
“Thật hay giả?” Lý Kiều Kiều nửa tin nửa ngờ, nhưng cũng không hỏi nhiều, lôi cô đi ra ngoài: “Đi qua đây, mình đưa cậu đến một nơi.”
Bên cạnh studio là khu ẩm thực, Lý Kiều Kiều kéo Mộc Mộc đi lên một quán lẩu trên tầng ba, vừa đi vừa nói: “Gặp cậu đúng lúc quá, tối nay bọn mình tổ chức họp lớp hồi cấp ba. Hàng năm bọn mình đều tổ chức họp lớp nhưng cậu lại xóa nhóm nên bọn mình không thể liên lạc với cậu được. Hôm nay cậu xuất hiện, mọi người nhất định sẽ vô cùng vui mừng cho xem.”
Nghe vậy, Mộc Mộc tựa như bị nồi lẩu hâm nóng, vội đứng lại: “A, mình còn có việc, không đi được!”
“Đã đến đây rồi sao lại có thể không đi?!” Lý Kiều Kiều không chịu.
“Mình thật sự còn có việc, việc gấp!” Mộc Mộc hoảng hốt nói không kịp nghĩ: “Hôm nay là đám tang chú hai mình, mình phải về!”
“Vớ vẩn, mỗi lần cậu trốn học đều dùng cớ này, chú hai nhà cậu đã mất bao nhiêu lần trở về rồi hả?.” Lý Kiều Kiều đánh bay lời nói dối của cô.
“Dù sao mình thật sự có việc, có thời gian nói chuyện sau.” Mộc Mộc mặc kệ Lý Kiều Kiều, chuẩn bị ra ngoài.
Nhưng mà vừa xoay người cô liền đụng phải một lồng ngực rắn chắc.
Đồng thời, cô nghe thấy Lý Kiều Kiều nói với chủ nhân lồng ngực kia: “Lục Ngộ, cậu tới đúng lúc quá, mau ngăn Mộc Mộc lại!”
Lúc này, Mộc Mộc cảm thấy đầu mình tựa như bị nồi lẩu bao vây, đại não tiểu não đều bị nấu chín.
Lục Ngộ, chính là đối tượng nụ hôn đầu của cô; Là người nghe câu “Không có thử qua, anh làm sao biết được giữa chúng ta là không thể?”; Chính là cậu bé nghe xong lời thổ lộ của cô vẫn xoay người rời đi, bỏ lại cô giữa biển người mênh mông.
Chính vì sợ thấy anh, cho nên Mộc Mộc mới trốn tránh bạn bè cấp ba.
Kỷ niệm quá khứ ngọt ngào cay đắng như một chuyến tàu tốc hành gào thét chạy q