Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Chú Yêu Loli

Nghe Nói Chú Yêu Loli

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341958

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1958 lượt.

ghỉ ở nhà Lục Ngộ một đêm.
Nói ngủ ngon xong, Lục Ngộ với tay đóng cửa lại.
Mộc Mộc nằm trên giường anh, quanh quẩn chóp mũi là hơi thở sạch sẽ nhiều năm không thấy, đầu óc vẫn bị men rượu ngự trị, say mê ngây ngẩn.
Trong lúc ngây ngẩn, cô nhớ lại thời khắc mới gặp Lục Ngộ.
Lớp 11, anh là học sinh mới đến chuyển vào lớp cô.
Cuối thu tháng chín, phía nam thành phố nắng nóng lan tràn, buổi chiều mỗi lớp chỉ có 4 cái quạt cũ rích kẽo kẹt quay tròn, tạo ra một luồng khí nóng hầm hập. Trong không khí bốc mùi mồ hôi nồng đậm, mọi người ngay cả hô hấp cũng cảm thấy khó khăn.
Đúng lúc này, Lục Ngộ đi theo sau giáo viên chủ nhiệm bước vào. Áo sơ mi lam nhạt đơn giản, làn da trắng mịn, sạch sẽ vô hãn*, mang đến cảm giác tươi mát cho người nhìn.
*Vô hãn: không có mồ hôi
Giáo viên chủ nhiệm để anh tự giới thiệu, anh chỉ nói: “Xin chào mọi người, mình là Lục Ngộ.”
Không hề có một từ dư thừa nào.
Giáo viên chủ nhiệm chỉ vào vị trí phía sau Mộc Mộc, nói: “Em ngồi đó đi.”
Anh ngồi xuống, rồi ngồi ở đó hai năm.
Cái gọi là tâm xuân chính là hormone tuổi mới lớn của các chàng trai cô gái. Ngoại hình Lục Ngộ khôi ngô tuấn tú, thành tích xuất sắc, dĩ nhiên nhận được sự chào đón của tất cả nữ sinh trong trường.
Mặc dù anh đối xử với mọi người rất hòa nhã điềm đạm, nhưng cùng anh tiếp xúc mới thấy khoảng cách rất lớn. Nụ cười của anh xa lạ, quá lạnh khiến người khác không dám tới gần.
Lâu dần, nữ sinh trong lớp phong anh là Vua sen, ngụ ý là chỉ có thể nhìn xa xa, không thể tiếp cận.
Mà lúc đó Mộc Mộc đang chuyên tâm vào học tập, bởi vì cô không hề giỏi lý hóa nhưng lại muốn thi vào trường Đại học tự nhiên, chỉ có thế bước vào địa ngục gian khổ, mỗi ngày vùi đầu vào lý hóa, đối phó với các loại bài kiểm tra, căn bản không có thời gian để nghĩ tới tâm xuân.
Cho nên đối Vua sen này, ngoại trừ lần đó gặp mặt đó ra, chẳng lần nào cô nghĩ tới anh.
Cứ mơ mơ màng màng nhớ lạ, Mộc Mộc dần tiến vào mộng đẹp.
Say rượu tỉnh lại, cả người vẫn như cũ mơ mơ màng màng. Vì vậy lúc đi ra khỏi phòng, phát hiện mình đang đứng trên tầng hai, cách phòng khách cả một dãy cầu thang dài bất tận, Mộc Mộc thật muốn nhắm mắt trực tiếp lăn xuống.
Như Đường Tăng lấy kinh phải trải qua muôn vàn gian khổ mới thong thả đi từng bước xuống thang, do vậy, đang là đầu mùa đông nhưng trán Mộc Mộc lại lấm tấm mồ hôi.
Rất khủng khiếp, tại sao bây giờ đàn ông đều lưu hành phong cách sống tầng hai thế này? Chẳng lẽ bọn họ không sợ say rượu, hôm sau tỉnh lại trượt chân ngã lăn xuống sao?
Đều? Chờ ý nghĩ này nổi lên trong đầu, Mộc Mộc mới ý thức mình lại nghĩ tới nhà....Trầm Ngang.
Mộc Mộc vội vàng ấn huyệt Thái Dương, muốn xóa sạch mọi thứ về Trầm Ngang ra khỏi não.
Lục Ngộ mặc một chiếc áo khoác màu xanh nhạt, chào Mộc Mộc: “Anh là một người đàn ông độc thân nên trong nhà không chuẩn bị cái gì cả, chúng ta đi ra ngoài ăn sáng nhé!.”
Không biết vì sao, Mộc Mộc cảm thấy khi anh nói đến 5 từ “người đàn ông độc thân”, có chút nhấn mạnh.
Nhưng, chắc là do cô suy nghĩ nhiều.
Mộc Mộc đi theo Lục Ngộ ra khỏi nhà, bỗng phát hiện phong cảnh xung quanh cùng kiến trúc có chút quen thuộc.
Rốt cuộc cô đã nhìn thấy ở đâu?
Trong TV? Trong phim? Hay là trong CCTV kênh pháp luật?
Đang vắt óc nhớ lại, phía trước cách đó không xa là một tòa biệt thự có ga ra so với phòng khách nhà cô còn lớn hơn, có một chiếc xe quen thuộc chạy ra.
Đương nhiên, quen thuộc không chỉ có chiếc xe, còn có người ngồi bên trong xe.
Người quen.
Chính là bạn trai cũ của Mộc Mộc -- Trầm Ngang.
Cho dù bắt Mộc Mộc vắt hết óc tưởng tượng, cô cũng không thể tượng tưởng được rằng, đối tượng nụ hôn đầu tiên cộng với đối tượng mập mờ lại là hàng xóm của bạn trai cũ!
Cô thật muốn ngất ngay tại chỗ, ngủ mãi không cần dậy.
Tuy cô cũng nhỏ người nhưng cách em gái Lâm Đại Ngọc còn xa lắm, cho nên chỉ có thể ngây ngốc đứng tại chỗ, nhìn Trầm Ngang lái Volkswagen Phaeton sáng chói chầm chậm đi qua.
Mộc Mộc cúi đầu, nhìn ngón chân, muốn trở thành người xa lạ với anh. Nhưng giác quan thứ sáu lại mãnh liệt đến đáng sợ -- cô rõ ràng cảm nhận được ánh mắt nóng rực từ trong xe như viên đạn bắn thẳng vào người cô.
Mộc Mộc hận không thể rụt đầu vào hẳn trong ngực.
Đáng lẽ theo lý thuyết, cô và Trầm Ngang chia tay, tất cả lỗi sai đều ở anh, anh hẳn phải sợ cô, tránh cô mới đúng.
Nhưng Trầm Ngang và Tần Hồng Nhan đều cùng một loại người, khí lực quá mạnh mẽ, Mộc Mộc không đành lòng nhìn thẳng.
Cho nên cô chỉ có thể miễn cưỡng đón nhận ánh mắt của Trầm Ngang.
Đợi xe Trầm Ngang chạy hẳn qua mình, cô mới giật mình nhận ra, sau lưng đều là mồ hôi lạnh.
Gặp Trầm Ngang xong, Mộc Mộc cũng không có tâm tình ăn sáng, bèn nhờ Lục Ngộ đưa mình về ký túc xá.
Ở trước cửa ký túc xá, Mộc Mộc nói tạm biệt rồi chuẩn bị xuống xe, nhưng Lục Ngộ lại gọi cô lại: “Mộc Mộc, lần này anh về sẽ không bao giờ đi nữa.”
Lời này, là người khác nghe chắc chắn không hiểu, nhưng Mộc Mộc lại hoàn toàn hiểu được anh đang ám chỉ điều gì: “Anh v