Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341933
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1933 lượt.
ười, trong ánh lửa ấm áp tiến vào mộng đẹp.
Mà trước khi ngủ, anh vẫn liên tục rót những lời yêu thương vào tai cô.
Tình cảm sâu đậm kia có thể khiến cho tảng đá cũng phải mềm nhũn.
Mộc Mộc không phải tảng đá, đương nhiên sẽ rung động, nhưng vừa động bỗng phát hiện ở sâu trong trái tim đã có một chỗ nhỏ kết lại thành băng.
Trầm Ngang không biết, Mộc Mộc từng nghe Tần Hồng Nhan nói, khi anh bắt đầu đứng về Phó Miểu, tình trạng của Phó Miểu lúc đó cực kỳ khó khăn. Mà Trầm Ngang bất chấp nguy hiểm bị Phó Lỗi đánh bại thành hai bàn tay trắng cũng giúp Phó Miểu, dốc hết toàn lực, trải qua năm ròng rã mới giúp được thế lực của ông ta lớn mạnh đủ để chống lại Phó Lỗi như bây giờ.
Khi đó, Phó Miểu căn bản không có một phần thắng.
Trong năm năm, không có một ngày nào Trầm Ngang được ngủ ngon, ngay cả cuối tuần cũng phải tăng ca.
Nếu không phải bởi vì Mạc Quyên có vị trí đặc thù trong lòng anh, thì làm sao anh phải dốc hết tâm huyết để giúp đỡ như vậy chứ.
Chung quy anh ấy vẫn không thể quên được cô ấy.
Một đêm này, Mộc Mộc mất ngủ.
Tới gần sáng Mộc Mộc mới ngủ, đợi khi tỉnh lại thì mặt trời đã lên đến đỉnh, giơ tay sờ soạng, chăn đệm bên cạnh lạnh lẽo, Trầm Ngang sáng sớm chẳng biết đã đi đâu.
Người đàn ông này dám ăn xong bỏ chạy? Rất không phong độ.
Mộc Mộc vừa lẩm bẩm, vừa bước ra khỏi phòng, phát hiện dưới phòng bếp có tiếng nói chuyện quen thuộc. Vội vàng chạy xuống, Mộc Mộc liền thấy Nghiêm Ny và Lục Ngộ đang ngồi trên bàn ăn.
Càng kỳ lạ hơn, Trầm Ngang đang xắn tay áo nhồi bột mì.
Thấy Mộc Mộc, Nghiêm Ny chạy tới ôm cô thật chặt.
Cô đi đến bên cạnh Trầm Ngang, làm bộ như giúp đỡ nhưng thật ra nhỏ giọng hỏi: “Anh gọi bạn trai cũ của em đến là có ý gì vậy, muốn thể hiện sự phóng khoáng của anh sao?”
“Cậu ấy là người tốt, anh cảm thấy ít nhất bọn anh không phải là kẻ thù.” Trầm Ngang nói.
“Đừng nói anh đang ám chỉ, muốn em và Mạc Quyên cũng làm bạn bè chứ?.”
Chỉ cần Trầm Ngang dám gật đầu, Mộc Mộc thề, cô tuyệt đối sẽ chặt đầu của anh xuống, băm nhỏ làm nhân bánh bao.
Trầm Ngang đương nhiên sẽ không tự tìm đường chết, anh dùng ngón tay dính đầy bột mì điểm lên mũi Mộc Mộc, phê bình: “Em nhỏ nhen quá.”
Phán đoán của Nghiêm Ny hoàn toàn chính xác, bánh bao Trầm Ngang làm quả nhiên có màu sắc hương vị rất hấp dẫn, thơm ngon chết người.
Da bánh trắng mọng, nhân bánh thơm phức, một khi ăn vào trong miệng thì muốn ngừng cũng ngừng không được.
Bốn người ăn rất nhiều, đến khi bụng Nghiêm Ny no căng mới buông đũa, vuốt bụng khó khăn nói: “Lâm, nếu mình là cậu, chắc chắn sẽ mau chóng nhốt anh ấy vào lồng.”
Trầm Ngang đang thu dọn bát đĩa, nghe thấy lời này ngược lại không hề kiêu ngạo mà khiêm tốn nói: “Đâu có, anh phải tìm mọi cách nhốt Mộc Mộc vào lồng mới đúng.”
Mộc Mộc thầm nghĩ, chẳng cần Trầm Ngang cố gắng, cho dù anh chỉ là một gốc cây héo úa thì cả đời này cô đã sớm cam tâm tình nguyện ở cạnh gốc cây này rồi.
Sau khi ăn no, bốn người đi ra phía sau của ngôi nhà, uống rượu vang được ủ trong hầm. Rượu vang ngọt ngọt chua chua, hương vị phức tạp, uống nhiều sẽ mang đến cảm giác say say.
Phía sau ngôi nhà mang theo những nét thăng trầm của lịch sử, Mộc Mộc khoác áo choàng, cảm thấy bản thân tựa như Jane Austen trong truyền thuyết.
“Cuộc đời quả nhiên kỳ diệu, không ngờ bốn người chúng ta sẽ gặp nhau ở một nơi như thế này.” Mộc Mộc thở dài.
“Bởi vậy nên mình mới thích thế giới này, trong cuộc sống tràn ngập những điều ta không thể đoán trước.” Nghiêm Ny ngẩng cổ, uống hết ly rượu.
Hai má của Nghiêm Ny hồng hồng phúng phính, nhìn qua khiến người ta hận không thể cắn một cái.
Rượu hết rất nhanh, Nghiêm Ny vẫn chưa muốn bỏ cuộc, gào thét muốn uống, Trầm Ngang chỉ có thể dẫn cô ấy vào trong hầm chọn rượu.
Giờ phút này, dưới tàng nho nặng trĩu cũng chỉ còn Mộc Mộc và Lục Ngộ vẫn im lặng suốt buổi.
“Tại sao anh lại không nói gì?” Mộc Mộc hỏi.
Những dây leo nhỏ mỏng manh che ánh sáng in trên gương mặt anh, giọng nói Lục Ngộ nhẹ nhàng mơ hồ: “Anh đang nhớ lại những chuyện đã trải qua, những chuyện tốt đẹp trong đời này.”
“Trong thực tế mọi thứ đã thay đổi rất nhiều, em sợ phải nhớ lại, sợ phải đối diện với những việc không muốn nhớ.” Mộc Mộc vươn tay muốn che ánh sáng mặt trời, nhưng một tay cô không thể che hết thảy.
“Nhưng toàn bộ vũ trụ đều không ngừng biến hóa, nếu yêu cầu tất cả vật chất không được thay đổi thì người đau khổ chỉ có chính mình mà thôi.” Lục Ngộ khuyên nhủ.
“Vậy tình cảm thì sao?” Mộc Mộc hỏi.
“Tình cảm cũng sẽ thay đổi, đương nhiên không tính xấu đi, có lẽ nó sẽ phát triển theo hướng tốt hơn, chẳng hạn như thăng hoa.” Lục Ngộ đáp.
Mộc Mộc trầm mặc.
“Hiểu lầm giữa em và anh ta đã hóa giải chưa?” Lục Ngộ hỏi.
“Có hóa giải một phần.” Mộc Mộc bỏ tay xuống, từ bỏ ý định nắm giữ ánh sáng.
“Lâm Mộc Mộc mà anh quen không phải là người dễ dàng từ bỏ như vậy, tại sao em không tiếp tục làm rõ mọi chuyện?” Lục Ngộ uống một ngụm rư