Tiểu Thư, Ăn Xong Xin Thanh Toán
Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341930
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1930 lượt.
biết không ít chuyện giữa Trầm Ngang và Mạc Quyên.
Nói là làm, Mộc Mộc bắt taxi tiến thẳng đến căn hộ của Trầm Thịnh Niên đang ở, mới bấm chuông cửa một lần lập tức cánh cửa đã được mở ra.
Thật nhanh.
Mộc Mộc đang muốn khen ngợi, ai ngờ khi thấy người mở cửa, cô suýt nữa ngã lăn ra đất.
Tần Hồng Nhan khoác áo tắm mỏng manh, hai má ửng đỏ.
“Hôm nay pizza đến nhanh vậy, Hồng Nhan, dưới hộc bàn trong thư phòng của anh có tiền lẻ, em lấy trả cho họ đi.” Trầm Thịnh Niên vừa nói vừa bước ra khỏi phòng tắm, ở phần thắt lưng có quấn một khăn bông trắng, cả người tỏa ra hơi thở nóng bỏng.
Người sáng suốt vừa nhìn liền biết họ vừa tắm uyên ương.
Mà hai người này cũng không ngờ được Mộc Mộc bỗng đến vào lúc này, nhất thời ngây người. Ba người mắt to trừng mắt nhỏ một lúc lâu.
Cho đến khi Mộc Mộc hỏi ra một câu mà sau khi nhớ lại cô thật muốn cắn lưỡi tự sát: “Hai người...... chuẩn bị tạo ra em bé nữa ư?”
Lần đầu tiên trong đời Tần Hồng Nhan và Trầm Thịnh Niên có chung ý nghĩ -- muốn đá Mộc Mộc ra ngoài.
Nhưng Trầm Thịnh Niên vốn là ‘kẻ thức mới là thời trang tuấn kiệt’, hiểu được bản thân nếu dám động vào nửa sợi tóc của Mộc Mộc, Trầm Ngang tuyệt đối sẽ không tha cho anh, cho nên anh đành hạ giọng, dùng ánh mắt tôn kính nhìn Mộc Mộc chỉ bằng tuổi mình: “Dì nhỏ, dì đại giá quang lâm, có gì muốn chỉ giáo sao?”
“Không có gì cả, chỉ là muốn đến ôn chuyện, tâm sự thôi.” Mộc Mộc không muốn ngay từ đầu đã đánh rắn động cỏ, cô phải từng bước tiến hành, lôi được mọi chuyện từ miệng Trầm Thịnh Niên ra.
Đáng tiếc chẳng ai tin cô.
Không lâu sau pizza được mang đến, Tần Hồng Nhan ngồi xuống bàn ăn một mình, còn Trầm Thịnh Niên và Lâm Mộc Mộc ngồi trên sô pha.
Nhìn bộ dáng Tần Hồng Nhan ăn pizza có thể tưởng tượng được tối qua có bao nhiêu tàn phá.
Mộc Mộc oán thầm, đàn ông nhà họ Trầm quả nhiên khi ở trên giường đều biến thành cầm thú cả.
Mộc Mộc đang suy nghĩ làm sao để nói đến chuyện của Mạc Quyên, không ngờ Trầm Thịnh Niên đã tự mình rơi vào hố: “Dì nhỏ, lần trước nói với cô những lời đó là tôi không đúng, sau khi cô bỏ đi chú tôi đã tàn nhẫn nói với tôi rằng, nếu chú ấy không tìm thấy cô, chắc chắn sẽ lấy đầu tôi đền tội, cô xem chú tôi yêu cô biết bao.”
“Nhưng lần trước anh đâu có nói như vậy.” Mộc Mộc nhớ lại: “Chẳng phải anh nói Mạc Quyên mới người phụ nữ khắc cốt ghi tâm chú anh đời này không thể nào quên, trong trái tim chú ấy chỉ có một mình Mạc Quyên sao?”
“Dì nhỏ, ngũ hành của tôi bị sứt mẻ, khi nổi điên lên có thể nói bất cứ điều gì, trăm ngàn lần cô đừng để bụng.” Trầm Thịnh Niên cầu xin tha thứ.
“Nhưng những lời anh nói đều có căn cứ, tôi làm sao có thể không tin đây?” Mộc Mộc nói dối: “Mà anh cũng đừng che giấu nữa, chú anh đã nói thật cho tôi rồi, anh ấy nói trong trái tim anh ấy vẫn nhớ đến Mạc Quyên.”
Đáng tiếc Trầm Thịnh Niên không bị mắc bẫy: “Dì nhỏ, cô giết tôi đi, chú tôi làm sao có thể nói với cô những lời đó. Hơn nữa, nếu như thực sự chú ấy nói như vậy, cô làm sao vẫn ở cạnh chú ấy chứ?”
“Tuy rằng anh ấy không nói rõ, nhưng trên cơ bản chính là ý này.” Mộc Mộc mạnh miệng: “Hơn nữa nếu giữa anh ấy và Mạc Quyên thực sự không có gì, tại sao anh lại có thể vô căn cứ khẳng định trong lòng anh ấy chỉ có một mình Mạc Quyên chứ?”
“Nếu tôi nói rằng tôi không hề yêu Hồng Nhan, cô tin không?” Trầm Thịnh Niên đột nhiên hỏi.
Mộc Mộc lắc đầu.
Trầm Thịnh Niên rõ ràng rất yêu Tần Hồng Nhan.
“Thấy chưa, cũng là lời tôi nói, vì sao có lời cô tin, có lời cô không tin?”
“Bởi vì tôi có mắt, đương nhiên thấy được tình cảm của anh đối với Hồng Nhan.” Mộc Mộc đáp trả.
“Cô có mắt, vậy tại sao không thấy rõ tình cảm của chú tôi đối với cô?” Trầm Thịnh Niên lấy câu của cô làm phản đòn tấn công: “Dì nhỏ, điều này chứng minh cô không đủ tin tưởng chú tôi, đây chính là vấn đề của cô, không phải là vấn đề của chú tôi, cô nên tự suy nghĩ khuyên bảo bản thân đi.”
Nói xong, Trầm Thịnh Niên liền chưng ra bộ dáng không muốn nói chuyện tiếp.
Mộc Mộc luôn cảm thấy cô bị cậu ta dẫn đi lòng vòng, nhưng nhất thời không tìm ra sơ hở.
Ngay lúc cô lo lắng bất an, bỗng Tần Hồng Nhan nói với Trầm Thịnh Niên: “Tôi muốn uống Coca Cola, cậu xuống lầu giúp tôi mua một lon.”
Cho dù nữ vương đại nhân muốn ánh trăng trên trời thì Trầm Thịnh Niên cũng sẽ mang xuống cho cô ấy, huống chi là một lon Coca Cola nho nhỏ?
Đợi Trầm Thịnh Niên đi rồi, Tần Hồng Nhan mới đặt pizza xuống, hỏi: “Cô thật sự muốn biết sự thực sao?”
Mộc Mộc đang buồn rầu, nghe vậy lập tức sáng mắt: “Cô biết?”
“Cô muốn biết gì?” Tần Hồng Nhan hỏi.
“Tôi muốn biết vị trí của Mạc Quyên trong lòng Trầm Ngang.” Mộc Mộc nói.
“Cái cô thật sự muốn biết, đó là trong cảm nhận của anh ta, cô và Mạc Quyên rốt cuộc ai quan trọng hơn mới đúng.” Tần Hồng Nhan hoàn toàn nhìn thấu Mộc Mộc.
Quả thật như thế.
“Vấn đề này, chỉ sợ mỗi Trầm Ngang mới biết. Nhưng tôi tin, Mạc Quyên trong lòng anh ta chiếm một vị trí rất khó nói.” Tần Hồng Nhan luôn thẳng thắn nói chuyện.
Mộc Mộc rũ mắt: “Tôi hiểu,