Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341927
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1927 lượt.
ốt, những chuyện anh ấy từng làm cho tôi, bây giờ nghĩ lại vẫn khiến tôi cảm động không thôi. Sau khi chia tay với anh ấy, tôi không còn gặp được bạn trai nào đủ quan tâm chu đáo như anh ấy nữa.”
Vẻ mặt Mặc Quyên mang vẻ mờ nhạt, nhưng trong mắt Mộc Mộc thì chẳng khác nào khói độc giữa rừng sâu, từng chút từng chút ăn mòn trái tim cô.
Mấy ngày nay trong đôi mắt Trầm Ngang chứa đầy mệt mỏi cô đều thấy, cô cũng muốn ngoan hiền hiểu chuyện, nhưng cảm giác không an toàn đã hoàn toàn phá tan lý trí của cô.
Đối mặt với một tình địch như Mạc Quyên, không một người phụ nữ nào có thể bình tĩnh nổi.
Huống chi là một người mới gia nhập tình trường như Mộc Mộc chứ.
Đối mặt Mạc Quyên, quân lính của cô đều tan rã.
Tuy nhiên có một số điều vẫn phải nói, Mộc Mộc ngồi thẳng lưng, dõng dạc nói: “Cô nói đúng, tôi không hiểu những điều ấy. Tôi chỉ biết rằng, khi yêu một người là phải dốc lòng, toàn tâm toàn ý yêu người đó, yêu không hối hận, yêu không được quay đầu, yêu chưa tới phút cuối chưa thôi. Mặt khác có một điểm cô cũng nói đúng, tôi còn tuổi trẻ, đây là khuyết điểm của tôi, cũng là ưu điểm lớn nhất của tôi. Tôi còn rất nhiều thời gian và sức lực để cố gắng. Mà tuổi trẻ, cho dù Mạc Quyên cô có giàu đến cỡ nào thì cũng không thể mua được.”
Con giun xéo lắm cũng quằn, Mộc Mộc đáp trả.
Nghe vậy, biểu cảm Mạc Quyên thoáng ngưng đọng, một lát sau mới chậm rãi đứng dậy, xoa hai tay: “Hôm nay tôi đến không phải là muốn cãi nhau với cô, có lẽ cô nên tĩnh tâm ngẫm lại sẽ hiểu được lời của tôi thôi.”
Đợi Mặc Quyên rời đi, trong phòng bệnh vẫn thoang thoảng mùi nước hoa mờ nhạt, giống như bám vào xương cốt, cho dù cắt da cắt thịt cũng không thể xóa nhòa.
Mộc Mộc lập tức mất hết sức lực, mệt mỏi ngã xuống giường, dùng chăn che mặt, khóc nức nở.
Đầu của cô rất đau rất loạn, nhiều giọng nói trong đầu hỗn loạn kêu gào.
“Đúng vậy, Mạc Quyên, tên này nghe rất quen phải không? Cô ta không chỉ là vợ Phó Miểu, mà còn là mối tình đầu của chú tôi, là bạn gái cũ, cộng thêm là người phụ nữ khắc cốt ghi tâm đời này chú tôi không thể nào quên. Cô biết vì sao chú tôi phải giúp Phó Miểu không? Là vởi vì Mạc Quyên cầu xin chú ấy, vì Mạc Quyên chú ấy mới đứng về phía Phó Miểu, vì ông ta làm trâu làm ngựa, bởi vì từ trước tới nay, trong trái tim của chú ấy chỉ có một mình Mạc Quyên, vì cô ta chú tôi có thể sẵn sàng làm tất cả!”
“Chuyện này xảy ra sau khi Trầm Ngang và Mạc Quyên chia tay không lâu, nói chung Mạc Quyên cuối cùng sảy thai, nghe nói lúc ấy thai nhi đã được bốn tháng. Trầm Ngang chưa bao giờ nói đến chuyện này, nhưng trong một lần uống rượu say mơ màng nói ra. Trầm Thịnh Niên nghe thấy, Trầm Ngang nói anh ta mãi mãi sẽ không quên. Về phần ‘mãi mãi không quên’ rốt cuộc là Mạc Quyên hay là đứa bé đó thì không ai biết cả.”
“Tác dụng duy nhất của kết hôn là để hai người xa lạ yêu nhau trở thành vợ chồng, trừ tác dụng đó ra thì không còn tác dụng gì cả. Trái lại như tôi và Trầm Ngang âm thầm nhớ đến nhau, do đó tình cảm sẽ luôn trong trạng thái thăng hoa.”
Anh và Mạc Quyên âm thầm nhớ đến nhau, vậy còn cô thì sao?
Mộc Mộc không biết, cô đã không còn hiểu rõ Trầm Ngang. Cô không thể đoán, tình cảm này cô đã cố gắng lâu như vậy, cuối cùng cũng chỉ đến ngang thế này thôi.
Mộc Mộc khóc rất lâu.
Sau khi Trầm Ngang tan sở chạy tới bệnh viện mới được thông báo rằng Mộc Mộc đã ra viện, anh vội vàng gọi điện thoại cho cô, biết được cô đã trở về chung cư Thịnh Nguyên.
Anh lại tức tốc chạy về nhà, vào nhà đã Mộc Mộc ngồi trong phòng khách, bên cạnh là vali đã thu dọn ổn thỏa.
“Bác sĩ nói em khăng khăng muốn xuất viện,” Trầm Ngang cúi đầu, trong giọng nói có chút nghiêm khắc: “Cho dù em cáu kỉnh thế nào thì cũng phải biết quý trọng thân thể của chính mình chứ!”
Hóa ra anh vẫn cho rằng cô đang cáu kỉnh.
Mộc Mộc rũ mắt, cười chua xót.
Trầm Ngang lập tức nhận ra Mộc Mộc khác thường, vội kiềm chế xúc động, đi tới trước mặt cô, ngồi xổm xuống.
“Rốt cuộc làm sao vậy?”
Anh như thường lệ giơ tay muốn vuốt ve đầu cô, nhưng khi bàn tay anh sắp chạm vào bỗng Mộc Mộc quay đầu đi.
Tay Trầm Ngang rơi vào khoảng không.
“Em muốn hỏi anh một lần cuối -- hiện tại tình cảm của anh đối với Mạc Quyên là gì?” Mộc Mộc không nhìn anh hỏi.
Cô không dám đối mặt với đáp án sau đó.
“Anh biết em muốn biết gì, anh cũng nói rõ cho em -- đối với cô ấy anh đã không còn tình yêu nam nữ.” Trầm Ngang đặt tay lên đầu gối Mộc Mộc, nhìn cô chăm chú, tựa như muốn xâm nhập vào sâu trong cơ thể cô: “Mộc Mộc, nếu em thích, anh có thể nói vô số lần. Nhưng vấn đề là, em tin sao?”
“Quả thật hành động và lời nói của anh khiến em không dám tin.” Mộc Mộc nâng mắt, chống lại ánh mắt anh: “Trầm Ngang, anh và cô ấy có nhiều kỷ niệm như vậy, sao anh có thể quên đây?”
“Đó đã là quá khứ, anh sẽ không để làm nó ảnh hưởng đến chúng ta.” Trầm Ngang kiên nhẫn giải thích.
“Nhưng nó đã ảnh hưởng rồi, anh và cô ấy tiếp tục liên lạc, tình cảm hai người luôn ở trong tình trạng thăng hoa, nó đã làm ảnh hưởng nghiêm trọng đ