Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341925
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1925 lượt.
ến quan hệ của chúng ta.” Mộc Mộc đột nhiên nâng cao giọng nói.
Lời nói của Mạc Quyên hôm nay đã kích thích sâu sắc thần kinh của cô.
“Mộc Mộc, em đừng suy nghĩ bậy bạ.” Trầm Ngang cố gắng kiềm chế hạ giọng nói.
“Em suy nghĩ bậy bạ á?” Nhớ tới mùi nước hoa trên người anh, một dòng lửa nóng trong người Mộc Mộc dâng lên: “Anh vì cô ấy làm nhiều chuyện như vậy, một tháng làm hai công việc để mua quà sinh nhật cho cô ấy, trời đông giá rét mua pizza cho cô ấy, còn vì cô ấy nhờ vả mà giúp chồng cô ấy tranh đoạt quyền lực nữa!”
Mộc Mộc càng nghĩ càng giận, đem mọi kìm nén trong lòng nói ra hết.
“Hai người từng có một đứa con!”
“Trầm Ngang, quan trọng không phải là em để ý những điều này, mà là anh để ý!”
“Nếu đúng như anh nói không có tình cảm với cô ấy, thì tại sao anh lại lén lút gặp cô ấy sau lưng em? Tại sao lại dính nước hoa trên người cô ấy? Tại sao phải gạt em?”
“Sao anh có thể vừa nói rằng anh yêu em, vừa lén lút hợp lại với tình cũ hả?”
“À, em đã hiểu rồi, Mạc Quyên là lý tưởng của anh, còn em là hiện thực của anh, mà hiện thực mãi mãi chỉ là lựa chọn thứ hai mà thôi!”
“Trầm Ngang, em không muốn làm lựa chọn thứ hai của anh!”
Sau khi nói xong tất cả, Mộc Mộc không hề cảm thấy vui sướng, ngược lại chỉ cảm thấy hốt hoảng.
Giống như đấu sĩ quyền anh khi bịt mắt thi đấu, không thể phán đoán chính xác phải đối mặt với chuyện gì.
Thật lâu sau Trầm Ngang vẫn chưa trả lời, trong phòng im ắng tựa như tảng đá đè nặng trái tim cô, đè nén khiến cô không thể hít thở.
Cô đứng dậy, cầm vali: “Trầm Ngang, em đã nghĩ rất lâu, có lẽ em nên ra ngoài sống. Trước khi chuyện giữa anh và Mạc Quyên được giải quyết, có lẽ chúng ta không nên gặp nhau.”
Chỉ có mình Mộc Mộc mới biết, động tác này của cô có bao nhiêu phô trương thanh thế.
Mặc kệ lý trí tận tình khuyên bảo cô phải rời xa, nhưng tình cảm vẫn muốn anh mở miệng giữ cô ở lại.
Những lời này nói ra thật lâu mà Trầm Ngang vẫn không đáp lại.
Mộc Mộc kéo vali, lướt qua anh, bắt đầu đi tới cửa.
Cô bước thật chậm, trong tiềm thức thầm mong cho anh có nhiều thời gian để trả lời.
Ngay khi cô bước ra cửa, Trầm Ngang phía sau bỗng mở miệng .
Giọng anh trầm thấp lạnh lùng, tựa như ngày đầu tiên cô gặp anh.
Khi đó anh nói: “Lâm Mộc Mộc phải không? Tôi là Trầm Ngang.”
Sau đó tấm màn che giữa hai người bắt đầu mở ra.
Mà lúc này anh nói: “Được, vậy chúng ta tạm thời không nên gặp nhau.”
Mộc Mộc nghe thấy một âm thanh.
Đó là tiếng màn che dần dần đóng lại.
Sau khi rời khỏi chung cư Thịnh Nguyên, Mộc Mộc sợ về nhà sẽ bị mẫu hậu đại nhân truy hỏi không thương tiếc, đành mang tất cả hành lý đến ở tạm nhà An Lương.
Nhà trọ của An Lương quả thật không tồi, yên tĩnh sạch sẽ, trang trí ấm cúng, ngoại trừ việc thỉnh thoảng bắt gặp ánh mắt tưởng chừng như dịu dàng nhưng vô cùng sắc bén của Đỗ Khang thì không thể chê vào đâu được.
Có điều cô đúng là đã phá hỏng chuyện tốt của người ta, Mộc Mộc đành chịu.
Mộc Mộc cảm thấy, bản thân cô hiện tại đang lâm vào trạng thái có tên khoa học là “Chuẩn thất tình”.
Cái gì mà hai bên cần phải bình tĩnh, cần phải tách ra một thời gian, kỳ thật mọi người đều rõ, ẩn ý chính là “Chia tay trong im lặng”.
Sau khi nghỉ ốm một tuần, Mộc Mộc liền tức tốc trở lại công ty trực tiếp nộp đơn xin từ chức đến bộ phận nhân sự. Lần này không gặp bất kỳ trở ngại nào, cô vô cùng thuận lợi hoàn tất thủ tục bàn giao.
Bước ra khỏi công ty, Mộc Mộc ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, nở nụ cười khổ.
Hóa ra vốn dĩ không có cái gì cái gọi là ‘không có cô là không thể’, ngày xưa Trầm Ngang còn lấy cớ giữ cô. Nay cô không còn trong trái tim anh, cô đương nhiên có thể tự do rời đi.
Sau khi về lại nhà trọ của An Lương, Mộc Mộc trùm chăn che đầu, ngủ thẳng đến sáng ngày hôm sau.
Cô mơ rất nhiều chuyện, mơ hai người gặp nhau, mơ hai người đấu trí, mơ hai người quấn quýt.
Cũng mơ hai người cãi nhau rồi chia tay.
Đây không chỉ là mơ, mà còn là nhớ lại.
‘Chuẩn thất tình’ Mộc Mộc nằm ở nhà một tuần, hàng ngày sinh sống dựa vào khoai tây chiên và coca cola, ngày đêm đảo lộn, đầu óc hỗn loạn, tinh thần sa sút. Cho dù An Lương và Lưu Vi Vi khuyên nhủ thế nào cũng không chịu rời giường, cả người hoàn toàn có thể dùng bốn từ ‘cái xác không hồn’ để hình dung.
Để cứu vãn vô số lần thất bại, An Lương đành phải cầu cứu Đỗ Khang.
Khi Đỗ Khang đến, Mộc Mộc đang nằm trên giường ôm chăn, ngây người nhìn chằm chằmlên trần nhà.
“Mộc Mộc, thời gian nghỉ ngơi kết thúc, mời cô rời khỏi giường.”
Giọng nói nhẹ nhàng của Đỗ Khang chẳng mảnh may tác động được đến Mộc Mộc.
Thất tình trầm trọng, giờ phút này cả người cô như bị rút hết xương cốt, không còn gì chống đỡ để có thể đứng lên.
Vốn nghĩ cô giữ im lặng sẽ khiến Đỗ Khang biết khó mà lui, ai ngờ tiếng còi inh ỏi cùng tiếng quát tháo nghiêm khắc của Đỗ Khang trực tiếp nhảy vào màng nhĩ cô.
“Cho cô thời gian hai phút rời giường, xếp chăn màn! Thêm thời gian ba ph