Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341407
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1407 lượt.
ng đã khiến Hàn Đình Đình bật cười.
“Còn cười nữa?” Tần Tống thẹn quá hóa giận, gầm lên đuổi theo cô. Hai người đùa giỡn một hồi, đến khi mệt lả lại ngồi trên ghế sô-pha. Tần Tống ôm trọn Đình Đình vào lòng giống như thú cưng, cằm đặt trên đầu cô, rầu rĩ nói: “Sao em không nói với anh người đó là Trần Dịch Phong?”
“Em có biết là anh quen anh ấy đâu…” Hàn Đình Đình cũng cảm thấy thế giới này thật quá nhỏ bé: “Anh với anh ấy có quan hệ làm ăn à?”
“Anh ta làm ăn lớn ở miền Nam, trước đây anh có hợp tác với anh ta hai lần. Lần này anh ta bị đám chú ba nhà anh kéo tới đây, Kỷ Nam nói bọn họ đã ngầm tiếp xúc riêng một thời gian rồi, có lẽ sẽ hợp tác với nhau.” Tần Tống nhướng mày: “Thật phiền phức, tên đó năng lực không tồi! Trước đây khi giao dịch với hắn, đại ca phải đẩy Trần Ngộ Bạch đi “chinh chiến” đấy… Nhưng anh không sợ!”
Thấy Hàn Đình Đình không trả lời, Tần Tống có chút không vui: “Em không tin anh sao?”
“Không phải… Chỉ là em thấy Trần Dịch Phong mà anh nói đó, với người mà em quen biết trước nay dường như không phải cùng một người… Có lẽ là vì anh ấy rất hiếm khi nói chuyện công việc với em.” Hàn Đình Đình mỉm cười nói tiếp: “Cũng có thể là do trước đây em luôn bị giới hạn trong một vòng tròn nhỏ nên góc nhìn đối với anh ấy hơi hạn hẹp.”
“Hắn ta thì có cái gì tốt cơ chứ!” Tần Tống làu bàu: “Con mắt nhìn người của em cũng tệ thật đó, có yêu thầm thì cũng nên yêu người nào có tiêu chuẩn hao hao giống anh chứ! Hắn ta trông cũng bình thường thôi mà, lại còn lớn tuổi nữa!”
“Anh…” Thật là ấu trĩ quá đi mất…
Hàn Đình Đình quay người nhìn Tần Tống, thấy mặt anh dửng dưng tỏ vẻ không để bụng, tiếp tục cảm khái: “Bố em thật sáng suốt! Lúc đầu sao ông nhìn ra là Trần Dịch Phong quấy rối em thế?”
“Anh ấy không có quấy rối… Là em.” Hàn Đình Đình ngượng nghịu.
Phụt… Tần Tống phì cười: “Em tỏ tình rồi à?”
“Vẫn chưa… Em không dám. Sau đó Từ Từ động viên mãi, em mới viết một bức thư… Nhưng còn chưa kịp đưa cho anh ấy thì đã bị bố em phát hiện… Bố rất giận, ông nói nhất định phải hỏi cho ra nhẽ, xem anh ấy đã làm gì khiến em nảy sinh ra những suy nghĩ đó… Sau đó em khóc lóc cầu xin bố đừng đi, mẹ cũng nói giúp em, nhưng bố vẫn rất tức giận, đúng lúc đó thì bố có cơ hội thuyên chuyển công tác nên ông liền xin điều đến đây luôn.”
Đây là chuyện “tày đình” nhất trong cuộc đời Hàn Đình Đình, một cô gái từ nhỏ đến lớn luôn hiền lành ngoan ngoãn, thái độ đau khổ của bố mẹ càng khiến cô thấy hối hận hơn, sau cùng đã trở thành vết thương lòng mà cô không dám nói với bất kỳ ai. Mãi đến hôm nay, ngồi trước mặt Tần Tống chuyện phiếm như thế này, cô mới có thể thoải mái giãi bày, cứ như đang kể lại chuyện hồi bé lấy trộm cục tẩy của bạn cùng bàn, tuy không rực rỡ vẻ vang gì, nhưng cũng có nét đáng yêu riêng của nó.
Cô dựa vào người Tần Tống, lặng yên suy nghĩ.
“Em luôn cảm thấy rất buồn, nếu không vì chuyện này thì bố mẹ em đã không phải chuyển đến đây khi tuổi tác đã cao… Sau khi dọn đến đây, công việc của bố em không thuận lợi, lại còn bị gãy chân, có lúc em cảm thấy mình đã làm liên lụy đến bố…” Hàn Đình Đình ngả vào lòng anh, khẽ lẩm bẩm. Tần Tống bỗng ôm cô chặt hơn, hỏi: “Chuyển đến đây không tốt sao? Thật sự không tốt chút nào hết ư?”
Hàn Đình Đình ngập ngừng, khó khăn lắm mới chuyển được chủ đề, một lúc lâu sau cô cất giọng lí nhí như tiếng muỗi kêu: “Cũng không phải là hoàn toàn không tốt… Chuyển đến đây… mới gặp được anh…”
Ồ, phải thế chứ… Tần Tống đúng như ước nguyện, càng ôm “bánh bao nhỏ quê mùa” chặt hơn nữa, khuôn mặt anh vùi sâu vào hõm vai cô cọ tới cọ lui.
Tiếc rằng Tần Tiểu Lục chỉ có thể thì thầm to nhỏ với “bánh bao nhỏ quê mùa” nhà anh, còn khi đối mặt với đám ăn thịt người cấp cao của Tần Thị, anh buộc phải che đậy trái tim con trẻ vừa yếu đuối vừa ấu trĩ của mình, luôn phải làm ra vẻ dửng dưng bình thản.
Tần Thị là doanh nghiệp gia đình, tầng lớp lãnh đạo đều là người cầm quyền của Tần gia, trong đó có quá nửa là các bậc trưởng bối, nặng không được mà nhẹ cũng không xong, rất khó hầu hạ!
Nhưng Trần Dịch Phong hiển nhiên không cho là như vậy. Thấy anh ta cười nói rôm rả với đám bô lão, thậm chí còn thích gì nói nấy nữa, Tần Tống thầm nghĩ bụng: Tên này thật có năng khiếu diễn vai “con ngoan trò giỏi”…
“A Tống!” Tần Tam thúc gõ gõ tẩu thuốc gỗ xuống mặt bàn, bất mãn cao giọng, trước mặt toàn thể lãnh đạo cấp cao, nhắc nhở Tần Tống lúc này đang ngồi ở vị trí chủ tọa: “Đang họp mà cũng mất tập trung thế! Bảo sao ta có thể yên tâm giao việc lớn cho cháu được cơ chứ?”
Tần Tống liếc xéo ông ta một cái rồi mỉm cười: “Vốn đầu tư đúng là rất quan trọng nhưng đối với Tần Thị cũng chỉ là một hạng mục, tất cả cứ theo trình tự mà làm. Tam thúc, chú kiên quyết giao vốn đầu tư cho bên thứ ba là Trần Dịch Phong thì cũng phải trình bày phương án cụ thể với cháu chứ, phải nêu rõ ưu – khuyết điểm thì cháu mới có thể xem xét được!” Nói xong, Tần Tống không thèm đợi câu trả lời, hướng về phía đám người trong hội trường: “Từ phương án một đến phương án năm vừa rồi tôi đ