XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341413

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1413 lượt.

i, ngó nghiêng: “Tam ca, làm gì mà gấp gáp thế?”
“Bảng kế hoạch vốn đầu tư!” Trần Ngộ Bạch ngẩng đầu khỏi mớ giấy tờ hỗn độn, đẩy nhẹ gọng kính: “Cố làm xong sớm chút, nhân lúc trời còn chưa lạnh hẳn, để nó mau cút về Tần Thị!”
Bốn người còn lại đồng loạt giơ ngón tay cái đã cứng đờ vì lạnh lên tán thưởng.
Tần Tống đến muộn mà vẫn cứ đủng đà đủng đỉnh. Anh mặc một chiếc áo lông vũ dáng dài màu đen không kéo khóa, để lộ ra áo sơ mi hồng và gile đen bên trong, tâm hồn anh vui phơi phới, lả lướt bước vào.
Thân áo và ống tay của chiếc áo khoác lông vũ ấy cọ vào nhau phát ra những tiếng “sột soạt sột soạt” khiến năm người còn lại dựng hết cả tóc gáy.
“Đây lại là mẫu mới của nhãn hiệu nào thế?” Dung Nham xoa cằm cảm khái.
Tần Tống hết sức bảnh bao tung tà áo ngồi xuống. Theo từng động tác của anh, tà sau của chiếc áo ấy nhìn chẳng khác nào chiếc dù cứu hộ màu đen hết được trải rộng ra rồi lại được thu về. Kỷ Nam đau lòng nhắm chặt mắt… Năm đó khi cô giả trai, người cùng tranh giành danh hiệu “mĩ nam tuấn kiệt” của Lương Thị với cô có thật là cái vị đang ngồi trước mặt cô lúc này hay không?
May mắn thay, cuối cùng thì năm đó Lương Thị cũng được trải qua một mùa đông giá rét hết sức bình an và ấm áp! Tần Tang đích thân gọi điện thoại cho Hàn Đình Đình, trong lúc chuyện phiếm có “vô tình” nhắc đến việc Lý Vi Nhiên bị cảm lạnh, những người không có áo khoác lông vũ như Đại boss, Dung Nhị, tất tần tật… cũng đều bị lây nhiễm, dẫn đến tình trạng thê thảm trong toàn công ty.
Hàn Đình Đình cuối cùng cũng ý thức được thế nào là “hiệu ứng cánh bướm”[1'>!
[1'> Hiệu ứng cánh bướm (Butterfly effect): là một cụm từ dùng để mô tả khái niệm trong lý thuyết hỗn loạn về độ nhạy cảm của hệ đối với điều kiện gốc, ban đầu vốn được sử dụng như một khái niệm khoa học đơn thuần, hiệu ứng cánh bướm sau đó đã được nhắc đến nhiều lần trong văn hóa đương đại, đặc biệt là trong các tác phẩm có đề cập tới quan hệ nhân quả hoặc nghịch lý thời gian.
Tối đó khi Tần Tống về nhà, máy sưởi trong nhà chưa bao giờ nóng rực đến thế!
Chiếc áo khoác lông vũ đó cuối cùng cũng thuộc sở hữu của bố Đình.






Trong những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời mình, ông lặng lẽ đồng hành cùng con trai trải qua quá trình giày vò của sự trưởng thành và thoát xác.
***
Ai cũng biết Trần Dịch Phong cực kỳ hứng thú với kế hoạch vốn đầu tư, một số nguyên lão và các nhân vật khác của Tần Thị cũng lũ lượt kéo nhau đến “tạo quan hệ” với anh ta.
Trong giới thương trường rộ lên tin đồn Trần Dịch Phong đã ký một hiệp định hợp tác nào đó cùng với tầng lớp lãnh đạo cấp cao nắm thực quyền ở Tần Thị, chấp nhận đắc tội với Lương Thị để cùng hợp lực đẩy Tần Tống – lúc này vị trí vẫn còn đang lung lay – ra khỏi trung tâm quyền lực tối cao, nhờ vậy anh sẽ có được một phần cổ phiếu của Tần Thị và chính thức bắt đầu tiếp cận giới thương mại ở Thành phố C.
Không có lửa thì làm sao có khói được? Thế nên tin đồn này lan ra khiến lòng người ngày càng hoảng loạn. Trần Dịch Phong đã xưng bá nhiều năm trên thương trường Thành phố G, thực lực vô cùng mạnh. Một số lãnh đạo cấp cao ban đầu còn nể mặt Tần Uẩn và Lương Thị ủng hộ Tần Tống lên nắm quyền sau khi nghe ngóng thông tin đã nhanh chóng chuyển hướng, số còn lại thì bàng quan, tạm thời giữ vị trí trung lập.
“Tại sao ạ?” Hồi còn bé, Hàn Đình Đình rất mong chờ tới dịp được về quê nội cùng vui vầy đón Tết với mọi người.
Tần Uẩn cười nhạt: “Nó không thích đám người đó, áp lực nhà họ Tần đặt lên vai nó quá lớn. Vì thế khi trưởng thành nó thà một mình ra ngoài vùng vẫy, làm công cho Lương Thị còn hơn quay về tiếp quản Tần Thị. Hừm, giờ thì nó biết thế nào là lợi hại rồi… Nếu nó chịu về bên cạnh bố lúc sức khỏe bố còn tốt thì đã chẳng đến nỗi này!”
“Vì thế mà bây giờ bố bỏ mặc anh ấy ạ?” Chuyện này Hàn Đình Đình đã muốn hỏi từ rất lâu, rất lâu rồi. Tần Uẩn đã lèo lái Tần Thị mấy chục năm nay, “sấm rền gió cuốn” là thế, không thể phủ nhận ông là một nhân vật cực kỳ lợi hại, vậy tại sao giờ Tần Tống đang khó khăn thế kia mà ông lại không chịu dạy bảo cho anh?
“Bố, bố muốn cho anh ấy một bài học rồi mới giúp anh ấy phải không ạ?” Cô hỏi.
Tần Uẩn có chút tiếc nuối, ông lắc đầu: “Hai tháng trước bố vẫn còn cái suy nghĩ đó, nhưng bây giờ thì không được rồi.” Trương Phác Ngọc không có ở đây, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người họ, cuối cùng ông cũng có thể thẳng thắn nói ra tâm sự trong lòng một cách thoải mái: “Đình Đình, bố chỉ có một đứa con trai là nó, bố thật sự mong muốn có thể truyền hết tất cả những kinh nghiệm, tất cả những bài học, tất cả mọi thứ trong cuộc đời bố cho nó. Bố hy vọng nó có thể giỏi giang hơn bất kỳ ai, nhưng không kịp nữa rồi, thời gian của bố không còn nhiều, không đợi được nó dần tiến bộ nữa rồi. Trong những ngày tháng ít ỏi còn lại, bố phải xem nó chịu đựng giày vò ra sao, xem nó sẽ làm cách nào để vượt qua được lần này, nếu có thất bại cũng không sao cả, vì bố còn có thể dạy cho nó cách làm thế nào đ