Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342784

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2784 lượt.

u đó dí một con rắn ngủ đông vào cổ hắn, còn nói hay ho là đang thử nghiệm, xem rắn gặp nơi ấm áp có tỉnh lại không.
Giờ đến phiên hắn trả đũa rồi.
"Được, chúng ta đi." Nhất định là có âm mưu.
Thanh Hà Vương đi trước, đưa hắn tới ao nước bên cạnh Xuân phường, chỉ vào tầng băng mỏng trên mặt ao nói: "Thật ra đây là ao nước thần, truyền thuyết nói là con của thần núi ngã xuống ao này, biến thành tên ngốc. Chỉ cần có người nhìn, hắn sẽ chạy ra chơi cùng, Thập ca có muốn chơi không?"
"Muốn chứ, muốn chứ." Lam Tranh thừa biết tên nhóc này có ý đồ gì.
Trò tiểu xảo này, hắn biết từ lâu rồi.
Lam Tranh đi về phía cái ao: "Để ta thử nhìn xem." Thanh Hà Vương đi sau hắn vẫn còn đang cười toe toét, chân bước nhanh hơn, đưa tay muốn đẩy sau lưng Lam Tranh, khiến hắn ngã xuống ao. Không ngờ đúng lúc sắp chạm vào Lam Tranh, thì Lam Tranh đột nhiên a lên một tiếng rồi ngã sấp xuống. Vì thế, khiến cho Thanh Hà Vương ở đằng sau đang đà đẩy tới, bị loạng choạng vấp vào chân Lam Tranh, kêu la ầm ĩ lao thẳng về phía trước không ngừng lại được.
Ùm ùm.
Mấy tên hầu cận đi theo Thanh Hà Vương vội lao đến, nhảy xuống ao cứu chủ tử của mình: "Điện hạ---- điện hạ----"
Lam Tranh đi đến cạnh ao nước hỏi: "Đệ đệ tốt, tên ngốc tử trong ao mà đệ nói ở đâu?"
Thanh Hà Vương phun hết nước trong miệng đi, giận dữ nhìn Lam Tranh: "Ngươi---- ai bảo ngươi tránh?"
Từ phía sau lưng Lam Tranh bỗng truyền đến một giọng nói: "Đệ nói gì thế, đệ hại người khác được, còn người ta không được hại đệ sao?"
Giọng nói mềm mại như tơ lụa này, còn có thể là ai khác được. Lam Tranh liền bày ra một nụ cười sáng lạn: "Thái tử ca ca ---"
Ngươi còn chưa ốm chết đi à‼!






Tranh đấu
Vũ Lâu rời khỏi cung Hoàng hậu, lập tức chạy đi tìm Lam Tranh. Nhưng nàng lại không rõ phương hướng, đành phải túm một tiểu thái giám lại, sai hắn đi Đông cung thông báo có Huệ vương phi cầu kiến. Thái giám kia quay lại rất nhanh, truyền lời của Thái tử phi nói Huệ vương điện hạ không có ở Đông cung mà đang ở Xuân phường.
Hỏng rồi, đây không phải là đẩy hắn vào hang hổ hang sói đấy sao. Trước đây hắn đã từng nói huynh đệ của hắn đều bắt nạt hắn. Tuy Thái tử cũng là huynh đệ ruột thịt của hắn, nhưng chỉ qua giọng điệu cũng có thể thấy được, Thái tử đối xử với hắn cũng không tốt đẹp gì. Nghĩ tới đó, Vũ Lâu liền vội vàng chạy tới Xuân phường.
Thái giám thấy nàng mặc hoa phục nhưng mặt lại có vết sẹo, biết ngay là Huệ vương phi, lập tức đi vào thông báo.
Vũ Lâu được mời vào trong đại điện thư phòng. Ngồi ở ghế chính vị là một nam tử mặc kim long bào sáng rực, hốc mắt sâu hơi có quầng thâm, làn da trắng như sáp nhìn có vẻ hơi bệnh tật, xung quanh là một vài vị hoàng tử. Hắn nghe thấy tiếng bước chân của Vũ Lâu, liếc mắt nhìn nàng một cái rồi ôn hòa cười nói: "Đây chắc hẳn là Huệ vương phi."
Thái tử nhìn kỹ Vũ Lâu, chậm rãi đưa tay chỉ chỉ cổ mình: "Ý ta hỏi vết đỏ ở chỗ này của Huệ vương phi kìa."
Dấu hôn.
Vài năm không gặp, Tứ ca ngươi càng ngày càng biến thái. Muốn thử ta à?
"Vết đó à---" Lam Tranh cười toét miệng đáp ngay: "Là đệ hôn."
"Ha ha…" Độc Cô Tĩnh Thần tiếp tục hỏi: "Hôn lúc nào vậy?"
"Ở trên giường. Lên giường chơi hôn nhẹ đó."
Vừa rồi Độc Cô Tĩnh Thần thấy Thanh Hà vương trêu chọc Lam Tranh thất bại, cũng có chút nghi ngờ. Đầu tiên là thử hắn chơi cờ, thứ hai là dùng ngôn ngữ mà đả kích hắn. Với tính cách lúc trước của Huệ Vương, làm sao chịu nhục được như thế, chắc chắn sẽ mỉa mai trả lời, dồn người dám nói móc hắn vào chỗ chết mới chịu.






Ngàn cân treo sợi tóc
Độc Cô Diệp Thành hành lễ với Thái tử: "Tham kiến Hoàng huynh, không biết Hoàng huynh cho gọi thần đệ tới đây là vì việc gì?" Hắn nhìn thấy Lam Tranh và Vũ Lâu cùng ngồi trong điện, cũng hơi nghi ngờ, không biết hai người này ở đây làm gì.
Thái tử chỉ từ tốn thuật lại mọi chuyện: "Là thế này, Huệ vương phi chơi cờ thắng ta, nên phạt ta bắn cung cho nàng xem, nhưng mà… khụ khụ…" Vừa nói đến đó, thân thể hắn cực kỳ phối hợp, ho khan hai cái: "Nhưng cũng đồng ý cho người hỗ trợ, nên Tứ ca nghĩ đến đệ, việc nhỏ này, Cửu đệ có thể giúp ca ca được không… Hả?" không để cho Tấn vương kịp cân nhắc, hắn lại hỏi dồn: "Không được sao?"
Độc Cô Diệp Thành hắn còn có thể nói gì đây?! "Chỉ là chuyện nhỏ mà, Hoàng huynh cứ giao cho đệ đi."
Thái tử hài lòng gật đầu, đưa mắt về phía Vũ Lâu: "Vậy mời Vương phi đi cùng ta đến bãi cưỡi ngựa bắn cung ở Tây uyển đi."
Vừa nghe câu đó, hai mắt Vũ Lâu như tỏa sáng: "Thái tử nói thật chứ?"
Hắn cười mỉa mai: "Chẳng lẽ muội nghi ngờ chữ tín của bản Thái tử hay sao?"
"Không, không." Vũ Lâu vội cười nói: "Nếu đã vậy, vì gia huynh, Tần thị chỉ có thể bất kính mà khiêu chiến với Tần vương rồi."
"Ha ha." Thái tử chờ chính là câu trả lời này đây: "Nếu Huệ vương phi đã động ý, vậy để ta ra luật chơi nhé, đấu ba trận, thắng hai là được. Trận đầu, ai vào giữa hồng tâm là thắng." Hắn nhì