XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342786

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2786 lượt.

n Diệp Thành, ra vẻ muốn hỏi ý.
Diệp Thành nói: "Hoàng huynh, huynh gọi đệ tới, cứ một lúc lại thế này một lúc lại thế kia, không thì để đệ đi thỉnh an phụ hoàng, chờ huynh nghĩ xong luật chơi rồi thần đệ về nghe lệnh vậy."
Thái tử khẽ khép mắt một chút, trên mặt vẫn là nụ cười không nóng không lạnh: "Cửu đệ tức giận với ca ca à?"
"Chỉ là sợ làm không tốt, lại khiến hoàng huynh nổi giận, nên mới hỏi kỹ càng thôi."
Tần Vũ Lâu thấy hai tên này cứ đá qua đá lại, không chịu nổi nữa, liền đi đến bên thái giám đang cầm cung tên, giương cung gài tên, bắn trúng hồng tâm rồi quay qua nói với Diệp Thành: "Đến lượt ngài." Nàng còn muốn cứu ca ca, Tấn vương mà không tham dự, nàng sẽ mất cơ hội này.
Lam Tranh lại thêm một lần bị Vũ Lâu làm cho kinh ngạc. Hắn phải đánh giá lại thê tử của mình rồi, nàng có thể lợi hại đến thế sao. Dù là võ tướng dạy Hoàng tử bắn tên trước đây cũng không thể tùy tiện bắn trúng hồng tâm như vậy được.
Diệp Thành thấy Vũ Lâu đã bắn trước một tên, không thể từ chối, cười cười, cũng cầm cung tên, gài tên, cũng trúng hồng tâm.
"Hay!" Thái tử vỗ tay: "Xem ra hôm nay Cửu đệ gặp đối thủ rồi. Trận này coi như hòa, trận thứ hai, chúng ta đổi một chút đi, ta và Lam Tranh, mỗi người cầm một mũi tên lông chim, đứng ở phía trước, chỉ cần bắn gãy mũi tên trong tay chúng ta là thắng."
Lam Tranh lên tiếng phản đối trước: "Không được, không được, nàng ta mà bắn trượt thì chết đệ à." Vũ Lâu kéo hắn sang một bên, dụ dỗ: "Lam Tranh, giúp ta một chút đi, nếu chàng không đồng ý, ta không thể cứu ca ca ta được… Ngoan nào, ta cam đoan, tuyệt đối sẽ không làm chàng bị thương mà."
Hừ, lại là vì ca ca, cô chịu gả cho ta không phải cũng vì ca ca sao. Coi như ta và cô hòa nhau, mục đích của cô đối với ta không trong sáng, ta cũng sẽ không còn áy náy gì với cô nữa.
"Không được." Kiên quyết cự tuyệt, nhưng lại nhanh chóng có một chủ ý mới: "Ta đồng ý cũng được, nhưng đến khi về, ngươi phải cho ta hôn nhẹ mới được."
Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn à: "Trong đầu ngươi không nghĩ được cái gì khác hay sao!"
"Vậy thì thôi, ta về trước, Tứ ca, đệ cáo từ." Dứt lời liền xoay người bước đi.
Vũ Lâu túm lấy áo hắn, cúi đầu cắn môi, thẹn thùng, miễn cưỡng gật gật đầu.
Lam Tranh thấy mục đích đã đạt được, lòng như nở hoa, bước lên chọn mũi tên rồi đi đến trước bia bắn. Tần Vũ Lâu à Tần Vũ Lâu, ngàn vạn lần cô phải cẩn thận, đừng có trượt tay mà thành mưu sát phu quân nhé.
Diệp Thành khẽ lắc đầu, đối với trò đùa này, hắn thực sự không có hứng thú. Hắn mím môi, cười như không cười rút một mũi tên, bắn gãy mũi tên trong tay Thái tử, xong hắn nhìn Vũ Lâu: "Huệ vương phi còn do dự gì thế?"
Đương nhiên là nàng sợ sơ suất sẽ làm bị thương Lam Tranh rồi. Căng dây cung ra, nàng càng hồi hộp. Hạ quyết tâm, một mũi tên của nàng bắn gãy đôi mũi tên trong tay Lam Tranh.
Lam Tranh vừa lau mồ hôi lạnh đã nghe Thái tử nói: "Thập đệ, chúng ta đổi chỗ đi, đệ cầm lấy đồng tiền này, để bọn họ bắn xuyên qua lỗ giữa đồng xu này là được."
"Tứ ca, như thế quá nguy hiểm, không được. Nữ nhân của ta rất ngốc nghếch, sẽ làm huynh bị thương mất."
Thái tử nhét đồng xu vào tay Lam Tranh, đổi vị trí với hắn: "Ta tin Huệ vương phi sẽ không làm ta bị thương, nhưng đệ thì sao, có tin được Tấn vương không?"
Lam Tranh đối với Cửu ca của hắn cũng không có hiềm khích gì, trừ việc hắn ta từng có hôn ước với Vũ Lâu thôi.
Chẳng lẽ chỉ vì như vậy, không đến mức mang thù mà định lợi dụng cơ hội này giết hắn chứ?
Chắc là không đâu nhỉ…
Lúc này Thái tử lại cười ha ha hai tiếng thần bí.
Lam Tranh sợ bại lộ nên cũng không dám hỏi nhiều, cầm đồng tiền lên, duỗi cánh tay ra.
"Không được, thế này mới hay." Thái tử nói, đặt đồng xu lên đỉnh đầu rồi quay sang cười với hắn.
Đồ con ma ốm âm hiểm‼! Lam Tranh thầm mắng hắn đến trăm ngàn lần!






Rốt cuộc ai mới vô lại?
Lúc Vũ Lâu biết thử thách thứ ba của Thái tử thì thật sự muốn ngất luôn cho xong.
Dù nàng có kỹ thuật bắn cung thiện xạ, cũng không thể cam đoan có thể phát huy tốt vào thời điểm mà sinh mệnh cao quý của Thái tử bị đặt trên tay mình. Chỉ cần hơi sai lệch một chút thôi, sẽ là tội mưu sát Thái tử, tru di cửu tộc. Nàng kéo cung, nhưng không bắn nổi. Càng nghĩ càng lo lắng, nhìn đồng tiền cũng trở nên mơ hồ hơn, lúc lớn lúc nhỏ…
Đúng lúc này, Diệp Thành nói nhỏ bên tai nàng: "Cô nợ ta một lần nhé."
Nàng chỉ kịp nhìn thấy một ánh sáng bạc vọt qua, bay sượt qua tai Lam Tranh.
Độc Cô Tĩnh Thần ho khụ khụ vài cái: "Thân thể mang bệnh, thật không so được với mấy người khỏe mạnh như các đệ. Bản Thái tử nên hồi cung nghỉ ngơi thôi."
"Cung tiễn Thái tử."
"Tứ ca đi thong thả, hôm nào đệ tiến cung thăm huynh, chúng ta lại chơi cờ nhé, ta tuyệt đối sẽ không mang theo nữ nhân rắc rối này đâu."
Ánh mắt Thái tử đảo qua Lam Tranh, rồi rơi xuống Tần Vũ Lâu, ý cười càng lúc càng mờ nhạt, xoay người theo đám cung nhân vây quanh quay về Đông cung.
Những người khác cũng