Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342796
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2796 lượt.
khẽ thở dài, đắp chăn cẩn thận cho hắn rồi cũng cố gắng chợp mắt.
Lam Tranh không có suy nghĩ tỉ mỉ như Vũ Lâu, muốn thì phải giữ lấy. Phải để lại dấu ấn của hắn, một miếng ăn sạch nàng.
Vũ Lâu không đồng ý, thì hắn quyết chiến, dây dưa không ngớt, không từ bất cứ thủ đoạn nào. Dù sao giờ hắn cũng đang nhàn rỗi, đùa giỡn với nàng một chút cũng được.
Hắn cũng không vội vàng báo thù, bởi vì đã vài năm trôi qua, chưa biết thế sự đã thay đổi thế nào.
Ví dụ như, bệnh tình của Thái tử đã nặng đến đâu.
Chờ đến lúc hắn cực kỳ suy yếu, tặng cho hắn một đao chí mạng đi.
Sợ bóng sợ gió
Thời tiết đang ấm dần lên, đông qua xuân tới, gió cũng trở nên dịu dàng hơn, nhưng tâm tình của Vũ Lâu thì không tốt một chút nào cả. Nguyên nhân rất đơn giản, quỳ thủy của nàng chưa tới (Kinh nguyệt). Bằng chút hiểu biết ít ỏi của mình, nàng cũng có thể đoán ra đây có thể là kết quả của việc kia.
Có thể nàng đã có thai.
Phi Lục thấy nàng hơi khác thường, liền tò mò hỏi nàng. Vũ Lâu dùng vẻ mặt đau khổ nói ra nỗi lo lắng của mình. Phi Lục vừa nghe xong đã vui sướng nói: "Đúng là chuyện tốt, tiểu thư mau mời y quan bắt mạch đi, chắc chắn Vương gia sẽ rất vui."
Nghĩ đến việc Lam Tranh làm với nàng mấy buổi tối nay, nàng rất xấu hổ, tuy hiện giờ hắn không có ở đây, nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến việc nàng muốn châm chọc hắn: "Đúng là nên vui nhỉ, sự cố gắng của hắn có hiệu quả rõ ràng mà."
Không phải cô thì là ai
Cảm giác của Vũ Lâu lúc này cũng không biết là mừng hay lo nữa, bực bội đẩy hắn: "Còn không mau buông ta ra!" Lam Tranh hơi thất vọng, nhưng cũng không định buông tha: "Cho ta ôm một lúc thôi." Lại cúi xuống ngậm lấy vành tai của nàng, dùng lưỡi đùa nghịch.
"Ta đếm đến ba, người còn không buông, coi chừng ta đánh ngươi đấy."
Lam Tranh không thèm đứng dậy, vẫn ôm chặt lấy nàng cọ tới cọ lui: "Ngươi mắng đi, đánh đi, rồi sau cũng đều nghe theo ta cả."
"………"
"Đời này ngươi cũng không làm việc tốt, nên kiếp sau ngươi cũng sẽ lại phải gặp ta."
Nàng nói một câu, hắn có mười câu đáp lại. Chịu không nổi, nàng không thèm đấu võ mồm nữa, nhắm mắt, mím môi, mặc kệ hắn nói gì cũng không thèm trả lời, kệ hắn làm gì cũng không thèm chống cự. Chỉ mong hắn thấy không thú vị, sẽ từ bỏ nàng, đi tìm việc gì khác hay ho hơn mà chơi.
Tay Lam Tranh chạm vào vùng bụng nõn nà, trơn mượt của nàng, cảm giác thật là thích, lại không kiềm chế được mà xoa xoa vài vòng trên bụng nàng, rồi lại vuốt nhè nhẹ.
"Đỡ hơn chưa? Còn đau nhiều không?" Hắn hỏi khẽ bên tai nàng khiến tai nàng đỏ ửng, vặn vẹo người: "Ngươi đừng có ghé sát vào tai ta như thế, ngứa lắm."
Lam Tranh không nghe, vẫn ghé sát tai nàng: "Vũ Lâu, ngươi nói xem, ta đối với ngươi có tốt không?"
"Ta rất mệt, đừng có phí lời hỏi linh tinh nữa."
"Vậy là tốt đúng không."
"Tốt, tốt. Ngươi mau bỏ tay ra đi, bụng ta không đau nữa." Hắn sờ tới sờ lui khiến cả người nàng nóng bừng cả lên. Nàng nghe thấy hắn thở dài, không tình nguyện nói: "Vậy được rồi." Nàng đang mừng vì rốt cuộc hắn cũng không làm phiền nàng nữa, không ngờ, bàn tay rời khỏi bụng lại đưa lên phía trên, đặt lên một bên ngực tròn đầy của nàng.
Không thể nhịn được nữa.
Nàng ngồi bật dậy, hạ lệnh trục xuất: "Ngươi đi ra ngoài."
Lam Tranh ôm ngang eo nàng, ghé đầu gối lên đùi nàng, nâng mắt nhìn nàng một cái rồi cười hì hì: "Ta là chủ nhân của Vương phủ, ngươi muốn đuổi ta đi đâu?"
"Ngươi không đi, ta đi."
"Ta không cho ngươi đi." Hắn chui vào lòng nàng.
Vũ Lâu tức đến nghiến răng, nắm chặt tay, hít sâu một hơi, nói với Lam Tranh đang làm nũng trong lòng: "Ngươi mà bị đau, thì đừng trách ta không báo trước."
Độc Cô Lam Tranh, ngươi còn dám chọc ta nữa, ta sẽ không khách khí đâu.
Hắn nghe xong, lại cười ha ha, sau đó đứng vậy, nghiêng đầu nhìn nàng: "Ngươi đánh đi, đánh đi này." Vừa nói vừa dúi đầu về phía nàng.
Vũ Lâu nhìn dung nhan tuấn mỹ thế gian ít có của hắn, lại còn dùng ánh mắt đáng thương như vậy nhìn nàng, thì làm sao có thể xuống tay được, chỉ có thể lui lại phía sau. Lam Tranh từng bước từng bước ép sát lại, nàng lui bao nhiêu, hắn tiến chừng đó, đến khi nàng không lui được nữa, ngửa người ra sau lại ngã xuống giường.
Lam Tranh khanh khách cười xấu xa: "Ta biết ngươi không nỡ đánh ta mà." Tay lại đặt lên người nàng, sờ soạng vuốt ve những nơi vừa rồi chưa kịp chạm. Làm cho Vũ Lâu thở hổn hển, hai má ửng hồng cả lên.
"Mau dừng tay đi, ta đến quỳ thủy rồi, ngươi bốc hỏa lên ta cũng không có cách nào cả."
Lam Tranh ngậm lấy đầu ngón tay của nàng: "Không phải nàng có tay sao, hoặc là…" Hắn lại cúi xuống ngậm lấy môi nàng: "Cái này cũng được."
"Cút."
"Có cút cũng phải cút trên người nàng." Nói xong, hắn lại hôn xuống cổ Vũ Lâu: "Nếu không, ta sẽ hôn loạn trên cổ nàng, khiến nàng không dám ra ngoài gặp ai cả."
Da mặt của hắn còn dày hơn tường thành nữa. Vũ Lâu hết cách, dùng chút khí lực cuối cùng