Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342794
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2794 lượt.
òn đáng tin hơn nàng." Vừa nói hắn lại vừa giật mình, sợ Vũ Lâu phát hiện ra hắn phản bác quá nhanh nhạy, cũng may, nàng đang nhắm mắt như suy nghĩ chuyện gì, nghe xong cũng không thấy phản ứng. Lam Tranh tách chân nàng ra, quặp lấy thắt lưng của mình. Hắn nói là để nhìn xem nàng bị tổn thương thế nào, thật là là lấy cớ để thực hiện ý đồ đen tối. Hắn mở chân của nàng, khiến nơi tư mật lộ ra, áp sát lại, lại động thân, dung hợp cùng nàng.
Vũ Lâu vừa tức vừa thẹn, nàng còn đang vì câu nói của hắn mà bối rối không thôi, còn hắn thì chẳng qua là muốn chiếm tiện nghi của nàng thôi.
Bụng đầy ấm ức khiến nàng bật khóc.
Dây dưa không ngớt
Bị hắn quậy phá, còn bị hắn lừa nữa. Hắn lưu luyến rời khỏi nàng, áp xuống người Vũ Lâu, đưa tay lau nước mắt cho nàng: "Đừng khóc, đừng khóc nữa, mọi người không biết lại tưởng ta bắt nạt nàng." Vũ Lâu mím môi, mắt đỏ ửng, vẫn khóc hu hu: "Đúng là ngươi bắt nạt ta mà."
Vừa trải qua một trận hoan ái, khiến hai gò má nàng vẫn còn đỏ ửng, tiếng trách cứ thanh thanh vang lên lại nghe như làm nũng, khiến lòng Lam Tranh tê dại, quên cả an ủi, lại ôm nàng vào lòng, vùi đầu vào ngực nàng: "Làm sao ta bắt nạt nàng được, ta nghĩ là nàng thích…"
"Ai thích chứ! Cút ngay…!" Nàng đẩy vội hắn ra.
Lam Tranh không chịu thua, bị nàng đẩy ra sau hắn liền thay đổi chiến lược, đưa tay kéo nàng vào ngực, cười hì hì xoa môi nàng: "Được rồi, ta cút về rồi đây."
Nghĩ thế, hắn cau mày, ôm bên má vừa bị nàng tát, ánh mắt như con nai con tội nghiệp: "… Đau quá." Hắn buông nàng ra, ủ rũ nói nhỏ: "Ngươi đánh ta… ngươi đánh ta…"
Vũ Lâu xuống tay thì kiên quyết, nhưng lòng thì rất bối rối. Dù gì hắn cũng là thân vương, nếu lúc tiến cung, hắn lỡ miệng nói ra, để Hoàng thượng biết Vương phi dùng bạo lực đối xử với hắn, thì thành chuyện lớn rồi.
"Chuyện đó… Lam Tranh, ngươi không sao chứ? Để ta xem nào."
"Buông ra!"
Nhịn. Dù sao cũng là nàng sai, liền bày ra vẻ mặt tươi cười: "Để ta xem xem có sao không nào."
"Không sao." Hắn hừ giọng, quay mặt đi.
"Quay lại đây, để ta xoa cho." Được rồi, dù hắn ngàn sai vạn sai cũng không thể bị đánh được. Giờ cứ chịu thua hắn đã, sau đó sẽ từ từ nói chuyện, dụ hắn giấu kín chuyện này là được.
Lam Tranh ra vẻ từ chối hai lần, xong cũng thuận theo, để nàng xem mặt mình. Ánh trăng chiếu qua khung cửa sổ, dù không thấy rõ lắm, nhưng vẫn có thể nhìn thấy vết hồng hiện lên trên khuôn mặt trắng như bạch ngọc của hắn. Nàng đưa tay sờ sờ: "Đau lắm sao?" Mong là đừng có sưng lên.
Lam Tranh chợt ôm chặt lấy nàng, mặt dụi vào khuôn ngực đang lộ ra ngoài áo lót của nàng, rầm rì nói: "Đau. Ngươi còn đánh ta. Ngươi xem, ngươi có phải là nữ nhân xấu không hả?"
"……"
"Nói đi, ngươi có phải là nữ nhân xấu hay không?" Hắn lại lưu lại thêm vài dấu hôn trên ngực nàng, lại không an phận, lại càng mở rộng phạm vi càn quấy.
Toàn thân Vũ Lâu bị hắn làm cho mềm nhũn, mặt như phát sốt: "Đúng, đúng, ta ác. Thôi nào, đừng quậy nữa, muộn rồi, mau ngủ đi."
Trò chơi chỉ vừa mới bắt đầu, Lam Tranh làm sao dừng lại được, hắn nâng mắt, cười xấu xa: "Nữ nhân xấu có phải nên bị phạt không?" Tay lại lần theo tấm lưng trần bóng loáng của nàng, đi tới bên hông, lại muốn đi xuống nữa…
Nàng thừa biết hắn đang muốn làm gì, đẩy tay hắn ra: "Còn càn quấy nữa ta sẽ tức giận đấy."
"Lại muốn đánh ta à?" Hắn không chùn bước, muốn làm gì thì cứ làm tiếp: "Ngươi mà đánh ta, sẽ phải trả giá lớn đấy." Uy hiếp xong, lại ra điều kiện: "Sau đêm nay, ngươi đừng hòng sống yên ổn, trừ khi…"
Nàng có thể cảm thấy dục vọng của hắn đang trào dâng. Đã tới nước này, dù có không cam lòng, nhưng vẫn buộc phải chấp nhận thôi: "Ngươi thật là…." thật là làm sao chứ, muốn mắng hắn mà không thể tìm được từ nào mà mắng.
Túng từ, thì không nói nữa.
Lam Tranh bắt lấy thời cơ, liếc qua nét mặt của nàng là biết nàng đã đầu hàng rồi.
Hắn từ từ tiến vào, chậm rãi di chuyển, mỗi lần đều không vội vàng, nhưng đều tiến vào nơi sâu nhất, như muốn khoảnh khắc giữ lấy nàng này kéo dài ra vô tận vậy. Nàng sợ mình lại phát ra những âm thanh ám muội xấu hổ, khẽ cắn ngón tay kiềm chế. Đến khi hắn thỏa mãn rời khỏi nàng, thì trên ngón tay đã đầy dấu răng.
Lam Tranh nằm vật xuống bên cạnh Vũ Lâu, hôn ngón tay mềm mại của nàng: "… Cô bé ngốc này, nàng không biết đau sao." Rồi lại nhẹ đặt lên hai má nàng một nụ hôn, sau đó mới thỏa mãn ôm nàng, đi vào giấc ngủ.
Nàng trợn tròn mắt, nhìn ánh trăng xuyên qua màn, tâm trạng vô cùng buồn bã. Nàng khuất phục vận mệnh của mình, khuất phục hắn, chẳng lẽ từ nay về sau cứ phải cúi đầu như vậy sao… Vũ Lâu cũng không biết vì sao trong lòng tràn ngập cảm giác bi thương.
Mắt nàng lại cay cay, có lẽ là do mệt mỏi quá, đã lâu rồi nàng chưa được nghỉ ngơi thực sự. Vũ Lâu vẫn tự cho mình rất mạnh mẽ, không cần dựa vào ai. Nhưng lại phát hiện rằng khi được gả cho người ta, mà lại không thể dựa dẫm vào, thì thật sự không tránh khỏi cảm giác mất mát.
Nàng nhìn Lam Tranh ngủ say,