The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342645

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2645 lượt.

phủ của hắn bị hủy đi, theo tính cách của Hoàng hậu, nhất định sẽ không cho hắn ở bên ngoài cung, chắc chắn sẽ kêu hắn vào ở trong cung mà trước đây hắn đã từng ở. Như vậy hắn có thể danh chính ngôn thuận tiếp xúc với Thái tử, bắt đầu kế hoạch trả thù, còn có thể ăn sạch Vũ Lâu.
Đương nhiên, hắn ở trong cung, Thái tử nhất định sẽ nghi ngờ, nên hắn đến phường thêu quậy phá một hồi, để cho Thái tử nhìn, cho dù hắn vào cung, mục tiêu đầu tiên cũng là Tần Vũ Lâu, không uy hiếp đến hắn ta.
Lam Tranh ôm chỗ kín, mắt ứa lệ: "Ngươi mà làm ta hỏng, về sau không được sung sướng, đừng có hối hận……. A, đau quá……"
Mặc dù Vũ Lâu chán ghét việc hắn không đứng đắn, nhưng cũng không muốn đánh hắn đến hỏng luôn. Thấy hắn đau, vội hỏi: "Lam Tranh, có đau lắm không?"
Lam Tranh bắt lấy tay nàng, ấn vào hạ thân của mình: "Đau quá, mau xoa bóp cho ta đi."






Gái ngoan cũng sợ sói quấn.
Vì bị phạt vào làm thợ ở phường thêu, Vũ Lâu vốn rất căm giận, giờ Lam Tranh còn đến gây sự, không đứng đắn cợt nhả với nàng, đương nhiên không tránh được việc phải chịu khổ trên da thịt. Lam Tranh chỉ vừa nói xong câu \'mau xoa bóp cho ta\', đã bị Vũ Lâu nâng gối bồi thêm một cú nữa. Đừng nói là xoa nhẹ, giờ thì đau đến mức không có từ nào tả nổi nữa rồi.
"Đau………" Đây là lời nói thật lòng.
Nghĩ là hắn lại giả vờ, nên Vũ Lâu cũng mặc kệ. Lam Tranh thấy nàng làm mình bị thương mà còn thờ ơ, lại lôi chiêu làm nũng ra dùng, ôm cổ nàng, chui vào trong lòng nàng: "Ta đến cứu ngươi, ngươi còn đối xử với ta như vậy, ngươi có lương tâm không hả."
"Không cần ngươi cứu!" Vũ Lâu đẩy Lam Tranh ra, chỉ có điều Lam Tranh ôm rất chặt, nàng đẩy không nổi.
Chờ hắn đi khuất, mấy tú nữ vừa rồi mới bước vào. Tuy không ai nói ra, nhưng cũng đều nhìn thấy tình cảm Huệ vương dành cho Vũ Lâu, có khi chỉ vài ngày nữa, nàng sẽ được đón ra ngoài. Nên nếu có tình cờ chạm mắt với nàng, cũng đều tặng cho nàng một nụ cười tươi. Trong bầu không khí xấu hổ ấy, Vũ Lâu chỉ đành im lặng, cố gắng ngồi sửa hà bao của công chúa Hàm Nghi cho đẹp.
Nàng không thích thái độ của Tấn vương đối với nàng, pha lẫn sự khinh thường và trêu tức, cũng không hiểu hắn có ý đồ gì với nàng. Dù trước kia họ từng có hôn ước, nhưng nói chuyện với nàng cũng không quá trang trọng. Mẫu phi của hắn là muội muội ruột của Hoàng hậu, chẳng trách mà hắn và Lam Tranh rất giống nhau, đức hạnh cũng như nhau. Đang nghĩ mông lung, đột nhiên thấy lưng nặng trĩu, bên tai lại vang lên giọng nói của Lam Tranh: "Ta lại đến gặp ngươi đây. Phụ Hoàng bảo ta ở lại Cung Sùng Lan cho đến khi Phủ Huệ vương sửa xong. Có vui không hả? Từ giờ ta với ngươi lại ở cùng một chỗ rồi." Nói xong, hắn cười khanh khách hai tiếng rất ngây ngô.
Vũ Lâu gỡ cánh tay đang khoác qua ngực nàng của hắn ra, đứng bật dậy: "Ngươi đừng như vậy." Lam Tranh không chịu để cho nàng đi, dùng sức nặng cơ thể áp vào người nàng: "Sao ngươi không vui hả? Sao lại mất hứng? Vì cái gì mà mất hứng thế? Rốt cuộc là làm gì ngươi mới vui chứ."
Nàng ghét nhất là cái tật nhắc đi nhắc lại một câu của hắn, cũng không ngại đang có người khác ở đây nữa, giãy ra khỏi vòng tay của hắn: "Đừng dán vào ta! Ta đang rất bận, ngươi cần đi đâu thì đi đi!"
Lam Tranh nói: "Ngươi đi đâu, ta ở đó."
"Trong cung nhiều người như vậy, sao ngươi cứ dán lấy ta?"
"Ngươi có thể sinh con cho ta, đương nhiên là tìm ngươi rồi." Lam Tranh giật lấy hà bao trên tay nàng, cười nói: "Đừng có làm cái này nữa, theo ta về nghỉ đi."
"Tần thị là người mang tội, không có ý chỉ của Hoàng hậu nương nương thì không được phép rời khỏi phường thêu nửa bước." Nàng từ từ đáp.
Lam Tranh không sợ nhất là Hoàng hậu, định lấy bà ra chế ngự hắn à, không có tác dụng gì đâu. Hắn ôm ngang eo Vũ Lâu, chóp mũi cọ vào chóp mũi nàng: "Có ta ở đây, mẫu hậu sẽ không phạt ngươi!"
Qua chuyện bức thư lần trước, niềm tin của nàng với Lam Tranh đã không còn bao nhiêu: "Lần trước ta tin ngươi, kết quả ngươi thấy rồi đấy. Giờ ngươi còn dám bảo ta tin ngươi nữa à." Nói xong, nàng lại nghĩ, hắn ngốc nghếch như vậy, trách thì cũng chỉ trách mình đi tin hắn thôi, không kìm được mà thở dài: "Ngươi mau đi đi. Ta không còn là Vương phi của ngươi nữa, đừng tìm ta."
Không phải Vương phi của ta, nhưng nàng là người của ta.
"Không mà, không mà, cho ta đi, theo ta đi……" Lam Tranh bám dính không buông, tinh thần không đạt được mục đích thì thề chết không bỏ qua lại nổi lên. Vũ Lâu phiền đến mức muốn đánh hắn: "Đừng quậy nữa!" Lam Tranh thấy quấn lấy nàng cũng không có kết quả, hừ một tiếng bỏ đi. Vũ Lâu mới vừa yên tâm ngồi sửa hà bao được một lúc, hắn lại quay về, còn dẫn theo vài tên thái giám nữa. Nàng đã từng gặp tên thái giám đi đầu, hắn là thiếp thân thái giám của Hoàng hậu, từng đến Phủ Huệ vương truyền chỉ.
"Truyền khẩu dụ của Hoàng hậu nương nương, tú nữ Tần thị tạm nghe theo lệnh của Huệ vương."
Lam Tranh rất vênh váo vươn tay kéo nàng: "Đi thôi."
Vũ Lâu trố mắt, theo bản năng lắc lắc đầu. Lam Tranh