Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342643
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2643 lượt.
liền ôm lấy tay nàng, kéo nàng ra khỏi phường thêu.
Nàng giằng tay hắn ra, định bỏ chạy. Lam Tranh đứng sau quát lên: "Chạy đi, chạy đi, Ngự lâm quân mà bắt được sẽ giết ngươi." Vũ Lâu vừa mới dừng chân đã bị hắn túm được, lại kéo tay dắt đi. Nàng không nhớ đường trong cung, chỉ có thể bước theo hắn. Xuyên qua cung điện tầng tầng lớp lớp, lại qua vài vườn hoa, một lúc lâu mới tới trước một cung điện.
Vũ Lâu cảm thấy nếu mình đi vào, chắc sẽ không có chuyện gì tốt, nên chần chừ. Lam Tranh bĩu môi: "Nóng chết mất, vào đi." Vũ Lâu đứng im. Lam Tranh cười ha hả: "Cũng được, chơi cho ra mồ hôi, rồi chúng ta cùng tắm vậy." Vũ Lâu vừa nghe xong, lập tức chạy lướt qua hắn đi vào trong cung.
Trong lòng Lam Tranh nói, hừ, còn làm phiền ta nữa.
Trước khi Lam Tranh rời cung về Vương phủ thì vẫn ở Cung Sùng Lan, nơi này là lãnh địa của hắn. Đưa Vũ Lâu vào tẩm điện, để nàng ngồi lên giường, hắn gọi thái giám, đưa mấy khối băng vào đặt trong phòng cho mát. Vũ Lâu thấy mát mẻ nên tâm tình cũng không tồi, cười nói: "Ngươi không chỉ có quấn lấy ta, còn dám quấn của Hoàng hậu nương nương nữa, nhất định là ngươi làm nũng người phát phiền lên, nên Hoàng hậu nương nương mới đồng ý với yêu cầu vô lý này của ngươi chứ gì."
Lam Tranh dựa vào người nàng: "Chẳng quấn ai nhiều như quấn ngươi cả!"
"Ngươi còn biết đấy." Đẩy hắn ra: "Đừng dựa vào, vừa mới mát được một chút."
Lam Tranh bị đẩy ra cũng không tức giận, chỉ mím môi mỉm cười. Vũ Lâu thấy biểu hiện của hắn, bỗng có linh cảm xấu, nói: "Ngươi đừng có nghĩ linh tinh, ta vẫn còn đau lắm."
"Ta biết." Lam Tranh lấy trong hộp đang để sẵn trên đầu giường ra một bình sứ: "Ta lấy dược cho ngươi đây, qua đây, bôi thuốc nào."
Lần trước, hắn thấy nơi đó của nàng sưng tấy lên, liền đi tìm đại phu phối thuốc mỡ để trị cho nàng. Tuy hắn hận nàng nói dối, lại thủy tính dương hoa(Lăng nhăng), nhưng cũng không muốn thân thể nàng phải chịu khổ. Dù bình thường nàng rất hung hãn, thô lỗ, nhưng dù sao cũng chỉ là một nữ nhân, chịu sao được giày vò.
Vũ Lâu không hiểu: "Bôi thuốc gì?" Lam Tranh chỉ chỉ vào hạ thân nàng: "Ngươi nói xem bôi thuốc gì?" Lúc đó nàng mới hiểu ra, hai tai đỏ bừng: "Không cần bôi đâu."
Biết trước nàng sẽ không đồng ý, Lam Tranh cũng mặc kệ, trực tiếp đưa tay ra cởi y phục của nàng: "Nhanh lên." Vũ Lâu giữ lấy thắt lưng, trừng mắt nhìn hắn: "Đừng có lừa người, bôi thuốc gì chứ, rõ ràng là ngươi muốn……"
Lam Tranh ngẩn ra: "Ta muốn cái gì?" Lập tức lại hiểu ngay, khó có dịp hắn suy nghĩ đơn thuần, trong sáng, nàng lại nghĩ ra chuyện đen tối, không khỏi cười xấu xa: "Ta muốn gì nào? Giao hoan với ngươi à?" Lời còn chưa nói xong ngực đã bị đập cho một cái. Bị nàng đánh, Lam Tranh mất hết kiên nhẫn, quỳ lên giường giật y phục của nàng: "Đều là vì muốn tốt cho ngươi, sao ngươi lại không biết tốt xấu như thế hả! Chờ đến khi bị viêm phát nặng rồi ngươi mới biết!"
Vũ Lâu bị hắn đặt dưới thân, cũng không giãy dụa, chỉ hỏi: "Ngươi đặc biệt đi tìm dược cho ta à?" Thấy hắn quan tâm như vậy, trong lòng nàng cũng cảm thấy ấm áp hơn.
Lam Tranh sợ Vũ Lâu nghi ngờ mình đã hồi phục nên mới quan tâm, cẩn thận như thế, liền nói dối: "Là của Phương Bàng cho đấy." Để lời nói dối càng chân thật, hắn lại nói tiếp: "Ngươi nói xem, có phải ngươi với Phương Bàng cũng có gian tình không hả?"
Sự ấm áp vừa thoáng qua chợt tan biến, Vũ Lâu bi phẫn: "Ngươi đã cho rằng ta không đoan chính, còn tới tìm ta làm gì!"
Hừ, bởi vì nàng không đoan chính, nên ta mới không thể thả tự do cho nàng, để nàng thoải mái thực hiện ý đồ của mình được. Nàng muốn rời khỏi ta sao? Muốn sống cùng với người khác? Hừ, kiếp sau đi.
"Đương nhiên là ta luyến tiếc ngươi rồi." Lam Tranh hôn nhẹ lên trán nàng, dịu dàng nói: "Ngoan, bôi thuốc cho cẩn thận nào." Tay lại đưa xuống cởi váy của nàng. Vũ Lâu đè tay hắn lại: "Để ta tự cởi." Lam Tranh rời khỏi nàng nói: "Cũng được, tự cởi đi."
Sợ nàng lạnh, hắn xuống giường gọi thị nữ đem bớt băng ra ngoài, lại sai người mang nước vào rửa sạch tay, sau đó cầm một miếng ngà voi mỏng, mịn, quẹt thuốc nói với Vũ Lâu: "Tách chân ra nào."
Vũ Lâu liếc miếng ngà voi kia: "Để ta tự làm, ngươi đưa cho ta."
"Làm sao ngươi nhìn được, lại làm bừa rồi bị thương thì sao." Lam Tranh ấn nàng xuống giường.
Vũ Lâu không chịu, giãy dụa. Lam Tranh tức giận, quát: "Nơi đó của ngươi đâu phải ta chưa thấy qua, còn xấu hổ cái gì." Vũ Lâu nghe xong, trợn trắng mắt nhìn hắn, rồi mới cắn môi: "Ngươi nhẹ tay thôi."
Lam Tranh giận dỗi: "Ta là người xấu, nhất định sẽ không nhẹ tay, phải làm thật mạnh mới được." Nói rồi kéo quần nàng xuống, lột sạch hạ thân của nàng: "Tách ra."
Hắn nhìn nơi đó của nàng, không còn sưng nhiều như mấy hôm trước, nên cũng yên tâm hơn. Chậm rãi bôi một ít thuốc mỡ lên, lại sợ làm nàng đau, cẩn thận quan sát nét mặt nàng, nếu nàng nhíu mi một chút, sẽ càng nhẹ tay hơn. Nhưng ai mà biết được, Vũ Lâu lại quá thẹn thùng, dùng ống tay áo che mặt lại.
Hắn đành phải hỏi: "Có đau không?"
Lắc đầu.
"Nói chuyện đi!"
Vẫn lắc đầu.