pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342635

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2635 lượt.

nh bị cấm túc nhiều ngày, giờ được như ý nguyện, giống như muốn đòi lại hết những ngày vừa qua vậy, lại nghe tiếng ngân nga kiều diễm của nàng, hắn lại càng đổ thêm dầu vào lửa, muốn tự mình đòi lại những ngày xa vắng ấy. Vũ Lâu cảm giác được chất lỏng ấm áp hắn lưu lại trong người mình, liền đẩy hắn ra. Lam Tranh ngã lên người Vũ Lâu, dùng sức ôm chặt nàng vào lòng, cơ thể nàng dính sát vào vòm ngực rắn chắc của hắn, nhưng hai bầu ngực no tròn đầy đặn vừa áp vào, lại khiến dục vọng của hắn bốc lên. Vũ Lâu cảm thấy cự long trong cơ thể lại bắt đầu sống lại, bắt đầu luật động, nàng xấu hổ nói: "Không biết chừng mực gì cả, sớm muộn gì……" còn chưa nói hết câu, đã bị hắn ngậm lấy hai phiến môi hồng, nuốt hết lấy lời của nàng.
Sau khi xong mọi chuyện, Vũ Lâu nghiêng người nằm một bên, nói gì cũng không cho Lam Tranh động vào người nữa. Hắn chỉ vừa chạm vào là nàng đã kêu nóng ầm ĩ. Lam Tranh bèn cầm quạt, quạt cho nàng ngủ trước, xong mới ôm lấy nàng. Đến nửa đêm tỉnh dậy, sờ bên cạnh, thấy Vũ Lâu tránh sang một bên, lại vội vàng kéo nàng ôm vào lòng.






Lại bị hãm hại
Hôm nay Lam Tranh rất đau đầu, gối lên đùi Vũ Lâu, để nàng day thái dương cho hắn. Vì Vũ Lâu có việc muốn nhờ hắn, nên không cự tuyệt, dịu dàng mát xa cho hắn.
"Lam Tranh……" Nàng nói: "Ta muốn gửi thư cho cha mẹ ta ở Liêu Đông, báo tin bình an."
Lam Tranh nói: "Không phải ngươi đang rất bình an đây hay sao, báo đáp cái gì!"
"Nhưng cha mẹ ta đâu biết……"
Tần Vũ Lâu, nàng thật hiếu thuận, được một tấc lại muốn tiến một thước, vừa viết xong thư đã đòi tiền nữa rồi.
"Mượn? Ngươi dùng cái gì mượn?" Lam Tranh sờ ngực nàng: "Cái này à?"
Vũ Lâu tránh móng vuốt sói của hắn: "Cho ta mượn chút ngân lượng đi."
"Vì sao nào? Không phải ngươi nói không liên quan gì với ta hay sao?" Lam Tranh hừ giọng.
"Ngươi‼!"
Lam Tranh thấy nàng tức giận, lại đổi mặt tươi cười: "Cho ngươi, cho ngươi, đừng nóng giận mà." Nói rồi sai người đi lấy ngân lượng, gói chung vào với bức thư.
Lam Tranh liếc mắt nhìn tên thái giám truyền tin một cái, thái giám kia ngầm hiểu, trên miệng thì nói: "Nhất định sẽ phái người đưa đến nơi." nhưng vừa xoay người ra khỏi Cung Sùng Lan đã đốt ngay lá thư này, sau đó trở về phục mệnh với Lam Tranh. Lam Tranh vừa lòng vỗ vỗ vai hắn: "Làm rất tốt, bạc đó thưởng cho ngươi."
Vũ Lâu không biết chuyện, cứ nghĩ thư đã được chuyển đi, mỗi ngày đều ngóng chờ hồi âm từ Liêu Đông.
------------------------
Vũ Lâu lo lắng nhất là Lam Tranh, sợ Thái tử lại bày ra mưu ma chước quỷ gì hại hắn, mỗi ngày đều dặn dò hắn chú ý công việc. Lam Tranh không chút để ý đáp ứng, nhưng sự chú ý vẫn chỉ đặt trên người Vũ Lâu, buổi tối thì cùng nàng triền miên, ban ngày chạy lên ngủ trên lớp học.
Hôm đó, hắn trở về, thấy Vũ Lâu đang ngồi trước bàn trang điểm vẽ lông mày, hắn đứng phía sau kỳ quái nói: "Ô, ngươi chuẩn bị đi gặp ai thế." Vũ Lâu nghe xong nói: "Chỉ vì mình thôi. Ăn mặc chỉnh tề, tâm tình cũng tốt hơn."
Lam Tranh nói: "Để ta giúp ngươi trang điểm nào." Hắn chấm một chút son, thoa nhẹ nhẹ vài cái lên môi nàng, rồi cúi xuống ngậm lấy môi nàng, cười nói: "Ngọt thật." Vũ Lâu bị hắn quậy, tức giận: "Sao hôm nay lại về sớm vậy?"
"Tứ ca phát bệnh tim." Hắn rất hoài nghi, không biết liệu Thái tử có sống được đến lúc hắn báo thù thành công hay không nữa.
Bệnh chết đi càng tốt: "A?" Nghe thấy hai chữ Thái tử, tâm tình của nàng đều bị phá vỡ hết. Lúc này, Lam Tranh rút ra một cái khăn, đưa tới trước mặt Vũ Lâu: "Ngươi ngửi xem, đây là mùi hương gì."
Vũ Lâu cầm lấy khăn, đưa lên mũi, cau mày nói: "Cái này của Thái tử à?"
"Mũi thính thật, không khác gì mũi chó nha."
Vũ Lâu ném khăn xuống đất: "Đem cái thứ này về làm gì!"
"Ngươi ngửi ra mùi gì sao?"
"Đâu lâu hương…… Mùi dịu nhẹ, nghe nói có thể trị đau tim."
Tần gia và Phương gia có giao tình đã lâu, lúc học về hương liệu, nàng cũng thuận tiện nhớ luôn cả tác dụng y thuật của hương liệu. Lam Tranh lặp lại tên mùi hương một lần, vui vẻ đi ra ngoài. Vũ Lâu cũng không để trong lòng, cũng chỉ là một mùi hương thôi, không thể gây ra họa gì được.
Lam Tranh đi ra ngoài không lâu thì có thái giám báo lại: "Hoàng hậu nương nương truyền ngài đến Cung Cảnh Hoa hỏi chuyện. Mời dời bước theo nô tài."
Nghe thấy Hoàng hậu tìm mình hỏi chuyện, trong lòng Vũ Lâu hơi lạnh đi. Chắc hẳn là không phải chuyện gì tốt rồi, nàng lấy cớ thay quần áo rồi trộm phái một cung nữ đi tìm Lam Tranh. Lúc đi đến nửa đường, quả nhiên Lam Tranh chạy tới.
"Mẫu hậu tìm ngươi có chuyện gì?"
Vũ Lâu nói: "Chưa biết."
Lam Tranh vỗ ngực: "Có ta ở đây, yên tâm đi." Vũ Lâu lúc nguy cấp có thể nghĩ đến hắn, hắn rất vui mừng.
Hai người đi tới trước Cung Cảnh Hoa, để cho thái giám vào thông báo, một lát đã được truyền vào. Lam Tranh nhìn trong chính điện, ngoài mẫu hậu còn có cả Thái tử phi Tạ thị. Bên cạnh các nàng còn có vài nữ quan lớn tuổi. Trận thế này, Lam Tranh rất quen thuộc, vừa nhìn là biết chuẩn bị phạt