pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342636

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2636 lượt.

người rồi.
May mà hắn đi cùng.
Lam Tranh cùng Vũ Lâu hành lễ với Hoàng hậu. Hoàng hậu để Lam Tranh bình thân rồi nói: "Bản cung chỉ gọi Tần thị tới để hỏi chuyện, Tranh nhi tránh đi."
Lam Tranh lắc đầu liên tục: "Bên ngoài nóng quá, chờ con ngồi thở cho mát cái đã."
Lúc này, Thái tử phi thấp giọng nói với Hoàng hậu: "Mẫu hậu, để Huệ vương nhìn rõ bộ mặt thật của Vương phi hắn cũng tốt, đúng không?" Giọng không lớn, nhưng đều khiến cho Lam Tranh và Vũ Lâu nghe được rõ ràng.
Lam Tranh nghe Tạ thị nói thế, thầm nghĩ, nhất định lại là trò quỷ gì của Tứ ca, muốn hại Vũ Lâu rồi. Lại vu hãm cho nàng dâm loạn hay sao? Vũ Lâu vẫn bị hắn giữ bên cạnh, chắc không phải tội danh này rồi. Nếu không phải tội dâm loạn cung định, những tội danh khác cũng không có gì đáng nói.
Cứ bình tĩnh, xem bọn hắn ta định giở trò xiếc gì cho hắn xem đây.
Hoàng hậu nghe xong lời của Thái tử phi, nhẹ xoa cằm nói với Vũ Lâu: "Cha mẹ ngươi cho người gửi thư đến." Nói xong lại quay sang bảo nữ quan bên cạnh: "Ngươi đưa món đồ gì thu được đó cho nàng đi."
Vũ Lâu buồn bực, cho dù cha mẹ nàng là phạm nhân mang tội phải đi lưu đày, nhưng gửi thư cho nàng cũng đâu phải là tội lỗi gì.
Nhưng đến khi nữ quan ném một bao đồ gì đó ra trước mặt nàng, thì nàng hoàn toàn sợ đến ngây người.
Trong bao trừ một phong thư, còn có một con hình nhân bằng rơm.
Vũ Lâu lạnh toát từ đầu tới chân. Đây là hình nhân phù phép, trong cung kiêng kị nhất là chuyện phù phép, quỷ thần. Hoàng hậu nói hình nhân này là của cha mẹ gửi cho nàng, không phải là muốn lấy mạng nàng hay sao. Nàng vội chạy đến nhặt lá thư bên cạnh lên xem. Trên thư đúng là bút tích của cha nàng, nói là chỉ cần lại có con với Huệ vương, chắc chắn Tần thị sẽ được đặc xá, cứu vớt, vì thế cha nàng cầu xin Bồ Tát, làm một hình nhân cầu con cho nàng. Hy vọng là linh nghiệm.
Cha nàng đã lăn lộn chốn cung đình nhiều năm, tuyệt sẽ không phạm vào việc kiêng kị này, phong thư này chắc chắn là làm giả để hãm hại nàng. Làm sao đây, mấu chốt nhất là, nàng không có cách nào rửa sạch nỗi oan này.
Hoàng hậu lạnh nhạt nói: "Trong thư nói gì?"
Lòng Vũ Lâu như chìm xuống đáy vực, chỉ đơn giản hỏi lại Hoàng hậu: "Ngài không thấy sao, cần gì phải hỏi Tần thị."
"Bản cung sao lại phải đi xem thư nhà tội thần?‼" Hoàng hậu nổi giận: "Bẩn mắt bản cung!"
Thái tử phi nói với Vũ Lâu: "Hoàng hậu nương nương hỏi ngươi đấy, trả lời cho thành thật vào."
Vũ Lâu thống khổ cắn môi. Đột nhiên lá thư trên tay bị người ta giật lấy, lúc nàng lấy lại tinh thần, thì Lam Tranh đã nhét thư vào miệng nhai.
Mọi người đều kinh ngạc.






Lam Tranh gánh tội
Lúc Lam Tranh nhìn thấy con hình nhân phù phép ấy, phản ứng của hắn cũng giống như Vũ Lâu, bị dọa đến nhảy dựng lên. Dựa vào nét mặt của nàng, hắn đoán ngay được hình nhân này là do Tần Khải Canh gửi đến. Nếu thật sự có tội này, thì không ai cứu được nàng nữa.
Nếu Hoàng hậu đã nói chưa đọc qua lá thư này, vậy thì cứ ăn lá thứ trước đi, tiêu diệt một chứng cứ đã.
Thật ra Lam Tranh không muốn làm như vậy, hắn ăn lá thư, Vũ Lâu chỉ cần động não suy nghĩ một chút là sẽ biết, hắn đang cứu nàng.
Nhưng hiện tại hắn cũng không nghĩ được nhiều như vậy.
Bị Lam Tranh quậy thế này, lực chú ý của Hoàng hậu cũng chuyển hết từ người Vũ Lâu sang Lam Tranh: "Kẻ nào đã dẫn pháp sư đến đầu độc ngươi, để ngươi làm mấy thứ đồ quỷ quái này hả?"
Lam Tranh không có cách nào khác, để lời nói dối chân thật hơn, liền nói: "Là Lân biểu ca."
"Vũ Dương hầu?!" Hắn là con trai của ca ca mình, quan hệ rất tốt với Lam Tranh. Lam Tranh đã không biết chuyện này nghiêm trọng thế nào, chẳng lẽ hắn cũng không hiểu hay sao, lại đi dẫn mấy tên pháp sư tà ma ngoại đạo về cho Lam Tranh. Hoàng hậu truyền lệnh: "Truyền Vũ Dương hầu đến Cung Cảnh Hoa để bản cung hỏi chuyện."
Lam Tranh thầm cầu trong lòng, Vương Lân à Vương Lân, huynh thông minh một chút, dựa vào huynh cả đấy. Hắn ôm Vũ Lâu, nói: "Ta làm sai rồi sao?"
Lúc này nàng cũng không hiểu mọi chuyện thế nào, không hiểu tình hình bây giờ là sao, tự dưng lại nhảy ra một Vũ Dương hầu nữa, đành phải chờ Vũ Dương hầu đến giải thích vậy.
Tạ thị nhìn Lam Tranh quấn quít lấy Vũ Lâu, trong lòng cười lạnh. Tuy không diệt trừ được Tần Vũ Lâu, nhưng lại thu hoạch được một mẻ lưới lớn.
Huệ vương giả vờ.
Hắn ra tay cứu Tần Vũ Lâu, lại để lộ chân tướng của mình. Hắn biết rõ chuyện hình nhân rất hệ trọng, nên nhận hết tội về mình.
Đây đúng là tin tốt, phải mau quay về báo cho Tĩnh Thần biết.
Tạ thị ngồi ngay ngắn, thỉnh thoảng liếc Lam Tranh một cái, chờ Vũ Dương hầu đến đây, nếu Vũ Dương hầu nói trắng mọi chuyện, thì để xem Lam Tranh hắn, định tìm đường xuống thế nào.
Hoàng hậu trong lòng rối như tơ vò, vốn tưởng là do lỗi của Tần Khải Canh, sao chớp mắt một cái lại thành lỗi của Lam Tranh rồi. Bà nhìn vẻ mặt khiếp nhược, ôm chặt lấy Vũ Lâu của Lam Tranh mà khẽ thở dài một tiếng.
Mọi người sốt ruột chờ đợi một lúc, cuối cùng V