Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghịch Thế

Nghịch Thế

Tác giả: Nhàn Nhân Hữu Nhàn

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341724

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1724 lượt.

y giờ làm sao cô nói ra miệng.
Thiệu Duật Thần cũng sửng sốt một chút, sau đó anh bất đắc dĩ cười, “Doạ đến em có phải không?” Thanh âm của anh rất nhẹ, sợ là sẽ khiến lồng ngực chấn động, anh chăm chú nhìn Uông Ninh Hi, “Nếu có một ngày anh nói muốn em, em có thể chạy trốn hay không.”
Ninh Hi dường như có thể ngửi thấy mùi vị đau buồn và cô đơn toả ra trên người anh, cô đến gần quỳ gối bên giường, gối đầu lên bụng anh, khuôn mặt vùi trong Thiệu Duật Thần, cô nhẹ nhàng kéo tay anh, “Chỉ cần anh không có việc gì, bảo em làm gì cũng được.” Uông Ninh Hi áy náy không thể bày tỏ tình cảm của mình với anh, nếu anh thật sự muốn gì đó ở cô, thế thì cô sẵn lòng dâng ra.
Thiệu Duật Thần có chút kích động, nhưng đáng tiếc hiện tại anh không có sức lực nắm tay cô, anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của cô, “Trước khi làm phu nhân của bác sĩ Thiệu, không bằng thử làm người phụ nữ của lão đại đi.”
Ninh Hi đột nhiên ngẩng đầu xoay mặt nhìn anh, vẻ mặt cô đầy kinh ngạc, trong mắt đều loé lên tia sáng của sự bối rối ngây thơ, nhưng trong mắt Thiệu Duật Thần là thần thái xinh đẹp.
Anh cười, “Không khó đâu, chỉ cần em đi theo bên cạnh anh, nghe lời là được, đừng lừa dối anh, làm chuyện phản bội anh, như vậy ở hội Thanh Sơn, thậm chí cả thế giới ngầm em sẽ trở nên hết sức quan trọng.”
Tay Uông Ninh Hi nắm chặt tấm chăn, thậm chí hàm răng run rẩy liên tục, lẩn quẩn trong đầu cô đều là từ lừa dối phản bội, nói thẳng ra, cô có chút hoảng sợ, cứ như vậy nhìn anh một lúc, vấn đề cô giấu trong lòng thật lâu vẫn không nhịn xuống được, cô sợ sệt mở lời, “Duật Thần, nếu có một ngày em làm chuyện có lỗi với anh hoặc có lỗi với hội Thanh Sơn, anh sẽ đối với em như thế nào?”
“Tha thứ cho em! Chỉ cần em không lừa gạt tình cảm của anh, nếu không…” Ánh mắt anh xoay chuyển, “Thực ra em không biết tất cả về anh, anh cũng là một người đàn ông rất hung ác tàn nhẫn, nhưng anh sẽ không đối xử như vậy với em.”
Uông Ninh Hi cảm thấy mồ hôi lạnh ở sau lưng chảy liên tục, cô cúi đầu thấy Thiệu Duật Thần đã nắm tay cô, mặc dù không có chút sức lực nhưng bao bọc chặt chẽ, “Ninh Hi, em đừng gạt anh, anh không muốn đối xử như thế với em, anh cũng sẽ không chịu nổi.”
Uông Ninh Hi đứng lên, cô đã gặp phải quá nhiều tình huống nguy hiểm mà bản thân cô cũng không nhớ rõ, nhưng vào lúc này cô thực sự có ý nghĩ muốn chạy trốn, không phải sợ chết, chính cô cũng không rõ ràng rốt cuộc mình sợ cái gì.
“Ăn thôi!” Cô ngồi xuống bên giường, bưng chén lên, cẩn thận đút cháo vào miệng anh.






Tâm tư
Đoàn Dịch Lâm mang theo Lư Bội Nghiên đến chỗ chú Tứ. Ông ta đang gặp khách, bọn họ phải đợi bên ngoài một lúc. Khoảng chừng nửa giờ sau, họ liền thấy Châu Quảng Sinh tiễn Triệu Trung Sâm ra ngoài, sắc mặt của hai người không được tốt, Đoàn Dịch Lâm cảm thấy buồn cười, xem ra là bàn chuyện không xong rồi.
Khi Châu Quảng Sinh trở về thì nhìn lướt qua hai người ngồi bên ngoài, hắn ta tuỳ tiện nói một câu rồi đi vào, khẩu khí còn mang theo một chút khinh thường. Lư Bội Nghiên ngẩng đầu liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, sắc mặt hắn u ám, thực ra cô ta sớm đã nhìn ra Đoàn Dịch Lâm bất mãn đối với Châu Quảng Sinh, nhưng cô ta không biết hắn sẽ dùng thủ đoạn gì để diệt trừ người này.
Vào văn phòng của chú Tứ, họ thấy một đỉnh đầu trọc không có mấy sợi tóc, chú Tứ ngồi trên ghế ông chủ, đưa lưng về phía bọn họ.
“Chú Tứ!” Đoàn Dịch Lâm thu lại thái độ thù nghịch trên mặt, chào hỏi một cách cung kính.
Chú Tứ ngẩng đầu híp mắt nhìn hắn, trong mắt ông ta có chút hoang mang.
“Kỳ thật lúc chú để anh Sinh đi gặp Triệu Trung Sâm, Thiệu Duật Thần đã đích thân đến viếng thăm hắn trước.” Nhìn thấy vẻ mặt nghi ngờ của chú Tứ, hắn tiếp tục giải thích, “Chuyện này tuyệt đối không giả dối. Vì vậy hiện tại bọn họ một lòng, nếu Thiệu thị thoả thuận việc làm ăn này, như vậy họ Triệu khẳng định sẽ vỗ tay tán thành, đây không phải là chúng ta một đá ném hai chim sao?”
Chú Tứ chậm rãi mở rộng khoé miệng, “Không phải hai điểu, là ba điểu, Thiệu thị sẽ vì vậy mà mất đi sự tín nhiệm của cảnh sát, e rằng Thiệu Duật Thần còn phải chịu tội danh vô căn cứ.” Nói xong chú Tứ nhìn Đoàn Dịch Lâm trước mắt với vẻ thú vị, biểu hiện trên khuôn mặt ông ta lộ ra chút tán thưởng, xem ra ông ta thật già rồi, những người trẻ bây giờ đã khôn ngoan hơn. Ngoại trừ vui vẻ vì mình có thêm người giúp đỡ, ông ta cũng bắt đầu chậm rãi tính toán làm sao đề phòng Đoàn Dịch Lâm, ông ta thong thả chuyển dời ánh mắt về phía Lư Bội Nghiên đứng ở phía sau, có thể lợi dụng người phụ nữ này một chút.
Đoàn Dịch Lâm cẩn thận quan sát vẻ mặt này của chú Tứ, khi ông ta chuyển dời ánh mắt về phía sau, Đoàn Dịch Lâm cảm thấy trong lòng căng thẳng, xem ra ông già này rốt cuộc đi trên con đường bẩn thỉu này đến nơi đến chốn, hắn quả thực không muốn Lư Bội Nghiên chịu liên lụy.
Chú Tứ cười tủm tỉm, “Phía Thiệu thị tôi có thể tìm người ra tay, cậu phải chuẩn bị hàng hoá cho tốt, tôi không muốn lần đầu tiên của chúng ta