Tác giả: Nhàn Nhân Hữu Nhàn
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341725
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.
uật Thần đang suy tư, trong tay anh còn nắm tờ giấy kia, xem một cách tỉ mỉ.
“Đỡ tôi ngồi dậy một lát.” Thiệu Duật Thần nhìn Văn Chính Đông, “Ninh Hi trông coi quá chặt chẽ, hận không thể để tôi nằm suốt, tôi sắp không chịu nổi rồi.”
Văn Chính Đông cười, cầm lấy hai cái gối đầu bên cạnh cẩn thận chèn ở phía sau lưng anh, “Người ta không phải lo lắng đau lòng cho cậu sao? Cậu ngược lại không cảm kích.” Anh ta đỡ anh một cách chậm rãi, giúp anh tìm một góc độ thoải mái, “Như vậy được chứ?”
Thực ra nằm mấy ngày nay, bác sĩ cũng nói anh có thể thuận lợi ngồi dậy, nhưng Uông Ninh Hi luôn sợ lại động đến xương cốt, chỗ đó gần trái tim như vậy, ngộ nhỡ đâm vào đó…
Văn Chính Đông lấy lại tinh thần, anh ta nhìn Thiệu Duật Thần, miệng mấp máy vài cái, cuối cùng không nói gì, nhưng Thiệu Duật Thần đã nhìn ra sự ngập ngừng của anh ta, “Chính Đông, từ lúc nào anh bắt đầu thận trọng khi nói chuyện với tôi.”
Văn Chính Đông nở nụ cười, “Cậu dẫn theo Uông tiểu thư xuất hiện như thế, có nghĩ tới Uyển Thanh ở đó sẽ làm sao?”
Thiệu Duật Thần sửng sốt một chút, sau đó bình tĩnh lại, “Uyển Thanh thì làm sao, chuyện này không liên quan đến cô ấy.” Thiệu Duật Thần mím môi, cố ý không nhìn anh ta, vẻ mặt lại trầm tĩnh.
“Cậu thật không biết hay là giả vờ không biết?” Từ vẻ mặt của anh, Văn Chính Đông nhìn ra điều gì đó, “Uyển Thanh rất thích cậu, nhưng cậu lại đối xử lạnh nhạt với cô ấy.”
Thiệu Duật Thần nhìn anh ta, trên mặt không có vẻ kinh ngạc gì, Văn Chính Đông không ngờ anh lại nguỵ trang tốt như vậy, có nhiều lúc anh ta cho rằng Thiệu Duật Thần thật sự chậm chạp đối với sự ân cần của Mục Uyển Thanh, xem ra không phải như thế. Đối với người không liên quan đến mình anh có thể coi nhẹ đến mức đó, trong lúc này để cho Văn Chính Đông thấy là đủ rồi.
Hoặc đây là Thiệu Duật Thần lập thể.
“Thế thì rất tốt, cũng nên làm cho cô ấy chết tâm, để tránh sau này làm lỡ người ta.” Anh hoạt động cơ thể một chút, tìm một góc độ thoải mái hơn, “Tôi biết anh lo lắng cái gì, nhưng tôi không thể dựa vào điểm ấy mà mờ ám làm lung lạc lòng cô ấy, nếu cô ấy muốn mỗi người đi một ngả với tôi, đó là việc sớm muộn, tôi sẽ không vì vậy mà có gì thay đổi.”
Anh nói rất chắc chắn, xem ra vấn đề về Mục Uyển Thanh anh đã suy nghĩ rất kỹ càng. Văn Chính Đông không còn lời nào để nói, hai người cứ thế mà im lặng, qua rất lâu Thiêu Duật Thần mới mở miệng, “Bên Uyển Thanh anh hãy sắp xếp người theo dõi, lòng người không thể không đề phòng. Ngay cả cha và anh cả cũng rất tin chú Tứ.”
“Được rồi!” Văn Chính Đông đứng lên, “Tôi ra ngoài làm việc trước, cậu nghỉ ngơi cho khoẻ.”
Vừa muốn đi thì Thiệu Duật Thần gọi anh ta lại, “Đặt tôi nằm thẳng, bằng không để Ninh Hi thấy, cô ấy lại khóc lóc nỉ non với tôi, hoặc là càm ràm thật lâu.” Anh cười, tuy rằng phàn nàn nhưng lộ ra hạnh phúc và ngọt ngào, nhìn dáng vẻ kia của anh, Văn Chính Đông không nhịn cười được, anh ta vừa dìu anh nằm xuống vừa trêu ghẹo, “Cậu nói xem, sau này cậu có thể sợ vợ hay không?”
Thiệu Duật Thần không muốn nghe, “Cái gì gọi là sợ vợ, đó gọi là yêu vợ, tôn trọng vợ.”
Nhìn thấy bộ dáng hơi mệt mỏi của anh, Văn Chính Đông không khỏi lo lắng, “Cậu như vậy, buổi chiều làm sao đến họp hội đồng quản trị?”
“Chịu đựng là được!” Anh ung dung nói, “Lúc trước không phải cũng chịu đựng thế này à.”
Văn Chính Đông chỉ cười không nói gì thêm, nhưng anh ta biết trong lòng mình không khỏi sinh ra sự kính nể, tuy rằng bọn họ đi trên con đường khác nhau, bây giờ đã có cùng mục tiêu, làm anh em với nhau anh ta cũng hy vọng Thiệu Duật Thần có thể sống tốt.
Mục Uyển Thanh có chút phiền não, cô ta thật sự không chịu nổi những quấy nhiễu này, từ khi chú Tứ bảo tên Đoàn Dịch Lâm kia đưa cô ta thiệp mời, người kia lại không phân tôn ti mà thường xuyên gửi tin nhắn và gọi điện cho cô ta, nhưng điều khiến cô ta phiền não chính là, dường như mỗi lần người này đều có thể điểm trúng huyệt đạo của cô ta, ví dụ như chiêu an, cha cô ta bị hại, địa vị ở hội Thanh Sơn, hay ví dụ như Thiệu Duật Thần còn có Uông Ninh Hi. Từ đó cô ta có thể biết rõ dã tâm và ý đồ riêng của hắn, nhưng cô ta bất giác đi theo ý nghĩ của hắn. Mục Uyển Thanh nhìn di động trong tay, cuối cùng hung hăng ném trên tường, cô ta sắp không chịu nổi.
Vết thương trên vai đã gần lành nhưng vẫn không tránh khỏi đau đớn, tuy nhiên Thiệu Duật Thần dường như không quan tâm đến chuyện này, mỗi lần cô ta nhìn anh, anh cũng chỉ hời hợt hỏi một câu, ánh mắt vẫn luôn dừng lại trên người Uông Ninh Hi ở phía sau, cô ta thật sự không rõ người phụ nữ kia rốt cuộc có chỗ nào hấp dẫn. Mục Uyển Thanh đứng trước cửa sổ, đối với phong cảnh ngoài cửa sổ cô ta từ từ thong thả nhắm mắt lại, cô ta cảm thấy mình chờ đợi quá mệt mỏi, hơn nữa đoạn tình cảm này ngày càng không nhìn thấy tương lai.
Mục Uyển Thanh cúi người nhặt lên di động trên mặt đất, nó đã vỡ hỏng không thể dùng nữa, nhưng cô ta vẫn còn nhớ mình từ chối cuộc hẹn của Đoàn Dịch Lâm, lúc này cô ta có chút hối hận. Có lẽ cô ta nên đến để biết rốt cuộc hắn là loại ngườ