Tác giả: Nhất Ngột
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342197
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2197 lượt.
n cô không có mắt xanh.
*Ngô Ngạn Tổ- mỹ nam điển trai nhất Trung Quốc
Ngô Ngạn Tổ (tên tiếng Anh: Daniel Wu) là một diễn viên điện ảnh, đạo diễn, kiêm nhà sản xuất phim người Mỹ gốc Hoa của điện ảnh Hồng Kông. Khởi nghiệp từ năm 1998, tính đến nay anh đã đóng hơn 40 phim. Ngô từng được mệnh danh là "Lưu Đức Hoa trẻ,"Anh nổi tiếng là diễn viên hàng đầu của nền công nghiệp điện ảnh Hoa ngữ với khả năng diễn xuất đa dạng và đặc biệt.
Đối với lời nói dối của Trần Mặc Mặc Tống Mộ Thanh coi nhưng nghe trò vui, nhưng Tam Tử lại phản ứng kịch liệt hơn. Mỗi khi Trần Mặc Mặc mắt sáng lên, điềm báo rằng cô sắp nói láo thì Tam Tử luôn dùng ánh mắt hận không thể xẻo thịt từ trên người cô xuống mang đi kho tàu, hung hăng trừng mắt nhìn Mặc Mặc. Sau đó Trần Mặc Mặc liền trầm mặc ngậm kín miệng.
Khi Tam Tử vẫn thò lò nước mũi, cậu ta thích tiểu muội muội thanh thuần, điềm đạm đáng yêu phiên bản thứ nhất. Nhưng phương thức cậu ta biểu đạt ái mộ hết sức bất đồng với người khác, khiến cho người ta khó có thể tiếp nhận. Nhìn thấy cô bé cậu ta thích liền đem nước mũi cọ cọ lên người đo. Trần Mặc Mặc đối với việc Tam Tử không cọ nước mũi lên người cô thì hết sức tức giận, chạy tới nói với Tống Mộ Thanh, Tam Tử khi dễ cô nương nhà người ta khóc. Vì vậy Tống Mộ Thanh ghét nhất là việc lấy mạnh hiếp yếu, níu lấy cổ áo của Tam Tử đánh cậu ta một trận.
Nhìn tiểu cô nương bên cạnh Lận Khiêm như chim nhỏ nép vào người, hai đối một, đây không phải là khi dễ người ta hay sao? Cô lập tức liền nhảy lên, vừa muốn xông tới liền bị người lôi kéo cổ ó. Triệu Nghị lạnh lùng nói ở sau lưng cô: “Có kịch vui để xem, an phận ở một bên một chút.”
“Bọn họ khi dễ người, anh nhanh buông tay!”
“Em nghĩ muốn đi hỗ trợ? Thôi đi, chỉ bằng thông minh của em, chỉ là ,thêm phiền cho Mộ Thanh.”
Trần Mặc Mặc đứng im mềm nhũn tay chân, đầu liền gục xuống.
Tống Mộ Thanh đứng trước mặt Lận Khiêm, nói thẳng: “Chuyện ngày hôm qua anh còn chưa cho tôi một lời rõ ràng.”
“Chị là ai?”
Lận Khiêm còn chưa mở lời, tiểu cô nương bên cạnh anh vọt đứng lên, tràn đầy địch ý nhìn chằm chằm Tống Mộ Thanh.
“Cô là ai?” Tống Mộ Thanh không trả lời mà hỏi lại. Cô bé trong lòng nghĩ cái gì liền lộ hết ở trên mặt. Đại khái đoán được cô và Lận Khiêm có quan hệ gì, Tống Mộ Thanh thay đổi nét mặt, khẽ mỉm cười.
“Chị không cần biết tôi là ai. Chị biết anh tôi? Nói cho chị biết, tôi có chị dâu rồi, chị đừng có ý tưởng cua anh trai tôi!” Cô bé hả hê giương cằm.
Tống Mộ Thanh cười, lộ ra lúm má đồng tiền bên má phải. Sắc mặt Lận Khiêm lạnh lẽo.
“Trương Thiến Thiến!” Anh khẽ hô một tiếng.
Nghe được tiếng của anh, Trương Thiến Thiến quệt mồm bất mãn lầu bầu một câu, trợn mắt nhìn Tống Mộ Thanh không để cho cô tiến gần Lận Khiêm.
“Làm sao cô lại ở đây?” Lận Khiêm giống như lúc này mới phát hiện ra có cô đứng trước mặt mình, ngẩng đầu lên nhìn cô, không nhịn được hỏi.
“Anh có thể tới, tôi làm sao lại không thể? Hơn nữa đâu cũng không phải doanh trại không phải người nào cũng có thể vào của các anh. Tôi ở đây không kỳ quái, ngược lại Lận đoàn trưởng anh bận rộn đến ký túc xá luôn không thấy bóng người, thế nào lại rảnh rỗi tới nơi này? Anh nhìn nơi này nhiều người như vậy, doanh trại lại rộng thoáng, lão nhân gia anh không ở đó lại ngây ngô chạy tới đây làm gì?” Tay phải cô cầm vợt bóng bàn, vừa nói chuyện vừa đánh giỡn mấy phát. Dáng vẻ không chút để ý.
Trong lời nói của cô toàn mang theo ý châm biếm. Lận Khiêm không ngốc làm sao nghe không hiểu. Vốn là cảm giác mình để ý, nhưng cô vừa nói như thế, ngược lại anh không nên đến chỗ này để đụng phải cô.
“Tôi chỉ nói một câu cô nói tới mười câu.”
“”Thôi! Tôi cũng không uổng nói nữa, tôi hỏi tiếp câu ngày hôm qua, anh chưa cho câu trả lời quan trọng!” Cô đem vợt chống xuống đất, nhìn thẳng vào anh.
Lận Khiêm không tránh né, nhưng Tống Mộ Thanh không nhìn được từ trong ánh mắt anh tột cùng anh có ý gì. Chỉ cảm thấy ánh mắt dần dần như dây leo, quấn cô, lôi cô xuống sâu hơn. Từ trong mắt anh cô nhìn thấy bóng hình mình, một thân trang phục chỉnh tề, nhưng thái độ có chút… Ngu!
“Tôi……”
“Còn chưa nói cho tôi biết chị là ai? Tìm anh tôi làm gì?”
Trương Thiến Thiến đột nhiên chặn ngang, cắt đứt lời nói của Lận Khiêm.
Trong nháy mắt Tống Mộ Thanh nổi giận, cô bé này thế nào lại giống “đau bụng” không có mắt vậy? Giờ phút này Lận Khiêm cũng có suy nghĩ giống cô.
“Trương Thiến Thiến, em đứng yên một bên cho anh!”
“Em không!” Cô bé cứng cổ cùng tranh luận với Lận Khiêm. Cố chấp hỏi Tống Mộ Thanh: “Chị là ai?”
“Tôi là Tống Mộ Thanh.” Cô hít sâu một hơi, sau đó tận lực nói từng chữ.
Trương Thiến Thiến gãi gãi đầu, cảm thấy cái tên này có chút quen quen, sau đó hai mắt tỏa sáng nhào tới cô.
“Chị dâu……Làm sao chị không nói sớm chị là chị dâu của em? Hiểu lầm hiểu lầm, em là em họ của chị nha……” Cô bé kích động ôm Tống Mộ Thanh rồi nhảy,chỉ kém ở trên mặt cô liếm mấy cái.
Tống Mộ Thanh toàn thân cứng ngắc, không hiểu là như thế nào, nhìn Lận Khiêm muốn hỏi: “Đầu óc em