Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen
Tác giả: Nhất Ngột
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342198
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2198 lượt.
éo cửa xe.
“Gia gia tức giận, anh nói chuyện với người chú ý một chút, thân thể của ông còn chưa khỏe hẳn.” Cô bé dặn dò anh.
“Anh biết đúng mực.”
Lận Khiêm vỗ vỗ lưng cô bé, bước lên bậc thang. Cô bé sau một lát mới nhớ tới mình đến là hỏi chuyện, vội vàng đuổi theo anh, ghé vào bên cạnh cầm lấy tay Lận Khiêm.
“Anh, khi nào anh mang bạn gái xinh đẹp của anh cho em gặp?” Cô bé mắt to nhìn chằm chằm theo dõi anh.
“Em nghe ai nói?” Lận Khiêm đẩy móng vuốt như bạch tuộc của cô ra.
“Chị cả nói. Còn nói anh thương em nhất, vậy mà có chị dâu nhỏ mà không nói cho em biết.” Cô bé bĩu môi.
“Anh chưa bao giờ nói thương em nhất!” Mặc dù lời nói của Lận Khiêm nhàn nhạt nhưng không hề lạnh lẽo, “Chuyện này còn ai biết?”
“Để cho em suy nghĩ một chút a.” Cô bé đếm trên đầu ngón tay từng ngón từng ngón một: “Chị cả biết, em biết, còn có cha mẹ em, cha mẹ anh, bác trai bác gái, cậu và bạn gái của cậu, Kim Mao, a Phúc của nhà chúng ta……”
Khóe miệng Lận Khiêm giật giật: “Em nói cho anh còn ai không biết.”
“Gia gia không biết. Chị cả nói anh nói không thể nói cho ông biết.” Cô ngây thơ nói.
Khóe miệng Lận Khiêm co quắp lợi hại, chuyện tình cảm của anh không có cũng thành co. Anh sớm biết chị họ không dấu được chuyện gì mà.
“Anh, anh cho em gặp đi…..Cho em gặp đi. Em cũng không ăn mất chị ấy, anh giấu kỹ như vậy làm gì?” Cô bé giống như con khỉ treo ngược trên lưng Lận Khiêm.
“Trương Thiến Thiến, em ngứa da đúng không? Xuống ngay cho anh.” Lận Khiêm bỏ rơi cô bé, nhìn thấy cha anh ở đằng xa đang cau mày nhìn bọn họ, vội vàng xách cổ áo Trương Thiến Thiến leo lên.
“Tới.”
Lận Khiêm vừa mới đi đến phía sau đám người, ông ngoại anh liền nhẹ nhàng chậm chạp nói, cứ như có mắt mọc ở sau đầu.
“Ông ngoại.” Anh gọi nhẹ. Sau đó theo bối phận chào mọi người.
Đến phiên chào mẹ Lưu Quả, lúc anh vừa muốn mở miệng, mẹ anh liếc mắt nhìn ông ngoại rồi lắc lắc đầu một cái, sau đó đứng ở sau cha anh, cơ hồ che kín cả người mình. Lận Duy Nhân quay đầu lại, áy náy vỗ vỗ tay vợ. Một màn này vừa vặn bị ông ngoại Lận Khiêm nhìn thấy, lập tức giận tái mặt. Thấy vậy mọi người kinh hồn bạt vía, nghĩ thầm năm này lại bắt đầu.
“Đến đây đi. Dập đầu trước mẹ cháu.” Âm thanh trầm thấp uy nghiêm vang lên lần nữa. Trương Thiến Thiến đang làm mặt quỷ với cậu của cô, lập tức bị mẹ bấm một nhát vào tay.
Lận Khiêm theo lời ông ngoại đi tới, hướng về phía ảnh người phụ nữ trên bia mộ cung kính gọi một tiếng “Mẹ”, quỳ xuống, không chút ngập ngừng dập đầu. Sau đó nghiêm chỉnh quỳ.
“Pepe a, hôm nay cha già rồi, không còn dùng được nữa. Cháu chắt cánh cũng đã cứng rắn, mỗi người đều không quan tâm cha, coi lời nói của cha như gió thoảng bên tai rồi.” Ông ngoại Lận Khiêm giận dữ dùng gậy gõ trên mặt đất: “Cha thật vô dụng a, xin lỗi con, khi con sống thì khổ, khi chết cha cũng không giữ được người con duy nhất của con, phải nghe nó gọi người khác là mẹ!”
Mọi người nghe lời này không khỏi phải cúi đầu, làm bộ như không nghe thấy gì. Ánh mắt Lận Khiêm buồn bã, vẫn luôn nhìn tấm hình trên bia kia, không có thêm vẻ mặt. Núp ở sau lưng Lận Duy Nhân Lưu Quả chấn động toàn thân, đi thẳng về sau.
Ông cụ Trương cứ thao thao một lúc lâu, ngay trước bia mộ cảu con gái, đem tất cả mọi người đứng đây châm chọc một lần. Những lời đó hàng năm đều nói, mọi người nghe vẫn nghe. Ông cụ thân thể không được tốt, chỉ cần trong lòng ông thoải mái thì cứ để ông nói đi.
“Chồng của con, chỉ cho là mắt của cha bị mù, tin lầm người, đem giao con cho nó. Thế nhưng nó lại làm cho con cả ngày lo lắng sợ hãi. Con đặt tâm vào nó, nó không tốt! Con của con……”
Năm trước khi nói đến Lận Khiêm bất đồng với người khác, không hề châm chọc mà khen anh một trận. Nhưng năm này không biết có phải ông cụ mệt mỏi hay là quên, mắng xong chỉ hừ hừ một tiếng rồi thôi.
“Đi thôi.” Ông cụ Trương ngoắc ngoắc với con lớn nhất, chống gậy chậm rãi bước đi.
Trương Thiến Thiến khom lưng tới trước ặt Lận Khiêm, kéo kéo anh: “Mau dậy đi, gia gia đi rồi.”
Lận Khiêm đánh tay Trương Thiến Thiến rồi đứng lên, vỗ vỗ bụi bẩn trên quần áo, sau đó lấy tay áo lau hình mẹ anh cho đến khi sạch bóng.
Tống Mộ Thanh rất nhức đầu, cô một mực nghĩ không biết Lận Khiêm rốt cuộc có ý gì. Nếu anh không có hứng thú với nàng, vậy thì nên sảng khoái cự tuyệt. Nhưng người này lại cố tình muốn nhìn cô bị xoay vòng. Cái loại cảm giác miếng thịt ở ngay trước mắt mà không thể ăn, chỉ có thể nuốt nước miếng nhìn thật khó chịu.
Cô nghĩ đến mức cơm không muốn ăn trà không muốn uống, ngồi làm việc cũng không yên, chuồn êm ra ngoài hẹn Trần Mặc Mặc cùng nghĩ giúp cô. Nhưng cô nhất thời hồ đồ đi hỏi người chưa yêu một lần, cái người đến nay vẫn còn ham mê Crayon Shinchan* thì đúng là hết hy vọng.
* Crayon Shinchan: Cậu bé bút chì
Trần Mặc Mặc nghe xong Tống Mộ Thanh đơn giản kể lại, im lặng trầm tư một hồi, rất có ý vị sờ sờ cằm. Đột nhiên hai mắt cô tỏa sáng nhìn chằm chằm Tống Mộ Thanh, sau đó vươn t