XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghiêm Bên Trái Quay

Nghiêm Bên Trái Quay

Tác giả: Nhất Ngột

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342206

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2206 lượt.

ửa đổi ý kiến, tôi đồng ý!”






Đổi ý? Chuyện này khiến cho cô bỏ sức lực lớn như vậy, vừa giả bộ hiền lương thục đức để lấy hảo cảm của những người bên cạnh anh, vừa bước từng bước ép sát để cho anh đặt cô ở trong lòng, vô luận là ấn tượng tốt hay xấu. Hiện tại không biết anh có phải anh rúc vào sừng sâu rồi quay lại hoặc được đả thông kinh mạch, cô đồng ý còn không kịp làm sao có thể đổi ý.
May là đây là chuyện ván đã đóng thuyền. Nhưng Tống Mộ Thanh đối với chuyện đột nhiên mình trở thành bạn gái của Lận Khiêm, cảm thấy chuyện này quá không chân thật. Cô vẫn luôn đặt toàn bộ tâm tư vào chuyện làm thế nào để anh để ý đến cô, không có kế hoạch cho sau đó. Đối với thân phận mới đột nhiên rơi vào người mình, cô không thích ứng được. Từ một người vốn cũng coi là xa lạ, lại cùng có một tầng quan hệ thân mật với mình, điều này khiến cho trong lòng cô có mùi vị không tả nổi. Giống như là há to miệng cắn một viên kẹo đường, nhưng trong miệng lại trống không, chỉ có mùi vị ngọt ngào truyền xuống.
Trong nội tâm của Tống Mộ Thanh, kinh nghiệm làm bạn gái hết sức thiếu thốn. Mặc dù trên phương diện này không có kinh nghiệm, nhưng cũng được tiếp thu, giáo dục của truyền hình và con người thực tế, cô cũng biết nam nữ yêu nhau giống như mật ngọt vậy. Mặc dù thân phận của Lận Khiêm và tình hình thực tế không cho phép bọn họ cả ngày ở chung một chỗ, quan hệ yêu đương vừa mới được xác lập cũng không thể có tiến triển nhanh như vậy, nhưng hai ba ngày cần có một cú điện thoại. Nhưng không chỉ hai ba ngày, kể từ khi Lận Khiêm nói câu kia, cũng đã sắp mười ngày, đừng nói là điện thoại, ngay cả một tin nhắn anh cũng không có.
Đều nói trong tình yêu người nào động tâm trước là chết trước, Tống Mộ Thanh tự biết là mất hết tiên cơ, một chân bước vào quan tài. Mấu chốt ở đây là nếu quấn chặt lấy về sau sẽ bị anh ăn sạch sành sanh! Cho nên cô chịu đựng! Nhịn được tất cả khổ cực, vị gì cũng đã ăn, trằn trọc trở mình, đêm không an giấc, tâm can tỳ phổi thận cũng trở nên ngứa ngáy.
Nhưng không biết là không đúng dịp hay ông trời cố ý làm khó cô mà những ngày qua trừ 10086 mỗi ngày gởi tin hỏi thăm cô thì một cú điện thoại cũng không có. Rốt cuộc có chuông điện thoại gọi tới, vừa cầm lên nhìn thấy một người ngoài dự đoán.
“Vậy hôm nay em mời!” Cô nghiêng đầu, “Nhưng hôm nay em không mang tiền, nếu không bằng anh chi trước?”
Đối với vấn đề của cô hắn không đáp, Triệu Nghị cười thấu hiểu: “Anh là người nhỏ mọn như vậy sao? Dựa vào việc em gọi tiếng anh này đã nhiều năm, cũng không thể mời được em.”
“Dạ, ngài hào phóng lắm! Chỉ là lão nhân gia trong lúc cấp bách tìm giờ rảnh, không phải chỉ là nói cho em biết chuyện này, mời em ăn một bữa ăn đơn giản thôi chứ? Em không có vinh hạnh như vậy.”
“Hả? Em nói thật không đấy, em không có vinh hạnh này thì người nào có thể?” Hắn mỉm cười, không chút để ý.
“Người nào vinh hạnh em biết, chỉ là người nọ hình như chính mình còn không biết.” Tống Mộ Thanh hả hê nói. Lật thuyền trong mương cũng không phải là cô, mà mọi việc thuận lợi lại thua bởi một kẻ ngu trong tay Triệu tiên sinh.
Bị cô cười như vậy Triệu Nghị cũng không giận, chỉ là không thể làm gì thở dài, sau đó giống như không có chuyện gì xảy ra, không lo lắng nhấp môi rượu.
“Cùng Lận Khiêm chung sống cảm thấy như thế nào?” Hắn hỏi.
Tống Mộ Thanh nhìn trong mắt của con hồ ky này chứa tnh quang, giận nghĩ, mới vừa rồi còn nói hào phóng, nam nhân có thù tất báo!
“Tốt vô cùng.” Cô nhíu mày. Hắn không nói lời nào, khi cô cau mày thật tốt vô cùng, rất đẹp mắt!
“Anh biết cậu ấy ba năm, chưa từng có nghe qua người nào nói cậu ấy là người dễ chung sống.”
Trong lòng Tống Mộ Thanh nói, với anh người âm tình bất định, tôi đều có thể bình an vô sự chung đụng hơn mười năm, Lận Khiêm chỉ có bề ngoài lạnh lùng một chút, đây không phải giống như là mang trẻ em ở nhà trẻ thôi sao.
“”Em cùng cậu ấy nói duyên phận, có lẽ anh cùng cậu ấy hữu duyên đây?”
“Nghe nói bọn họ gần đây đang diễn tập, chắc là không có thời gian gọi điện cho em?”
Lúc này Tống Mộ Thanh thật muốn đem mặt dối trá của hắn kéo xuống, vứt trên đất hung hăng đạp lên hai cái. Hắn căn bản cái gì cũng biết, chọc cô chơi chút đây!
“Đàn ông các anh không phải là lấy sự nghiệp làm trọng hay sao? Em rất ủng hộ.” Cô cắn răng nói.
“Xem ra em thật sự để ý đến cậu ấy.” Triệu Nghị để ly xuống, hai tay bắt chéo, cả người dựa vào ghế, ánh mắt nhìn cô cũng mang theo sự tìm tòi nghiên cứu.
“Khách quan mà nói, Lận Khiêm so với Tam Tử ưu tú hơn, nhưng là anh của nó, anh muốn hỏi một câu. Em biết nó cũng được nhiều năm, cũng được tính là thanh mai trúc mã, tại sao lại không thích nó?”
Cùng ngồi với Triệu Nghị ở một chỗ, đề tài thảo luận có thể lớn như xu hướng cổ phiếu, tình hình quốc tế, cũng có thể nhỏ như không liên quan gì đến “Sáng nay bạn ăn gì”. Nhưng cho tới bây giờ Tống Mộ Thanh cũng không ngờ tới có một ngày cô cùng với Triệu Nghị thảo luận chuyện tình cảm,, mà đối tượng lại