Bỏ Em Ư? Có Mà Đợi Đến Kiếp Sau!
Tác giả: Nhất Ngột
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342210
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2210 lượt.
ng được thân phận mới, tất cả trôi theo nụ cười này.
“Đừng cười, nghĩ biện pháp đuổi tiểu tử kia đi, có cậu ta ở chỗ này anh đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi phòng này này bước.”
“Không nghe thấy bác sĩ nói gì sao? Anh còn muốn đi, em nghĩ anh không muốn gặp mặt sung nữa! Đàng hoàng chút đi!”
“Không nghiêm trọng như vậy!” Lận Khiêm giơ cánh tay bị y tá buộc nơ con bướm, ý bảo cô: “Chỉ là gãy xương mà thôi, không cần thiết phải nằm viện, anh trở về bộ đội nghỉ ngơi hai ngày là tốt thôi.”
Tống Mộ Thanh không đồng ý cau mày, người này lại còn so mình với thép còn cứng hơn, coi gãy xương như là bị một vết thương nhỏ.
“Doanh trại chính là bệnh viện, trở về đó anh sẽ tốt hơn? Anh hiện tại là một nhân sĩ tàn tật, có thể làm gì, vết thương ngang hông tái phát mà còn muốn ra trận chỉ huy tác chiến? Ở đây có bác sỹ, y tá hầu hạ anh, lãnh đạo của anh còn cử thêm một người sai vặt, như vậy còn không được? Hơn nữa, anh về đó thì em còn phải phí tâm tư tới chăm sóc anh, không phải là thêm phiền toái hay sao?” Cô không chút khách khí nói.
Một đại nam nhân bị thương chỉ sợ người khác thấy hắn vô dụng. Tâm tư Lận Khiêm mặc dù không nhạy cảm như vậy nhưng mấy ngày qua rửa mặt uống nước cũng tự mình làm, không khiến Đỗ Tử Đằng nhúng tay. Một là không có thói quen này, hai là anh cảm thấy không phải là xương chiết, cứ như vậy thành người vô dụng để người khác hầu hạ? Nhưng lời của Tống Mộ Thanh khiến anh không thể phản bác được, nghĩ kỹ một chút thì đúng là như vậy. Nhưng muốn anh cả người bẩn thỉu ở bệnh viện? Cả người đều khó chịu, thậm chí ngủ cũng không ngon.
“Anh không nói được một câu mà em nói đến mười câu.” Anh oán giận nói.
Cái giọng kia làm cho người ta cảm thấy ấm ức, một đứa bé cố tình mạnh miệng không chịu thừa nhận. Tống Mộ Thanh nhịn cười, nghiêng đầu một bên một lúc lâu mới lấy được giọng nói bình tĩnh.(Thế mới biết anh Lận Khiêm ngây thơ như vậy )
“Nếu anh cứ an phận ở bệnh viện nghỉ ngơi, em có thể nói nhảm nhiều như vậy sao?” Cô trừng mắt nhìn anh.
Cô không bắt bẻ, nhưng khiến Lận Khiêm thiếu chút nữa mất hồn. Cái nhìn kia giống như giận mà không giận, giống như vui như oán, như quay đầu lại liền nhìn thấy nước mùa thu trong suốt, lấp lánh như muôn vàn ánh sao, muôn vàn phong tình vạn chủng, kiều mị mê người. Nhìn kỹ cô lại một lần, cảm thấy không giống trước đây, hình như thiếu một chút gì đó.
Thân phận? Tống Mộ Thanh không chỉ muốn có thân phận, cô muốn anh yêu cô! Nếu tương lai anh không yêu cô, vậy hienj tại cô cần cái thân phận này làm gì? Chẳng ai có thể dự liệu được trước chuyện gì, nhất là chuyện tình cảm cần có một số nhân tố nhất định.
Cô chỉ cảm thấy mình may mắn, để cho cô động lòng với người đàn ông tên Lận Khiêm này. So với những người đàn ông khác anh còn có ý thức trách nhiệm hơn, nhưng cũng cố chấp và lạnh hơn. Người bình thường không thể đến gần anh được, đến người bên cạnh anh cũng không thường xuyên dây dưa, quấn lấy anh, không thể khiến anh động lòng. Một khi đã để anh động lòng, anh cũng sẽ không dễ dàng thay lòng.
Tống Mộ Thanh đã sớm chuẩn bị tinh thần đánh lâu dài, muốn ăn thua đủ với anh. Đến bây giờ, “kế hoạch vây quét Lận đoàn trưởng” của cô coi như đã thành công được bước đầu. Nhưng cô còn có chuyện không rõ.
“Ai.” Cô đẩy Lận Khiêm một cái: “Em sao có cảm giác em xui xẻo hồ đồ mới được là bạn gái của anh thì phải? Anh phải đối xử thật tốt với em, đột nhiên phát hiện ra trên người em điểm nào cũng tốt đấy nha!”
Cô vừa nói vừa hí hửng. Đầu óc chóng mặt, dưới lòng bàn chân cũng nhẹ nhàng. Đối với kiểu nói chuyện như giao phó với thuộc hạ của Lận Khiêm phải đặc biệt mặt dày. Nhưng Lận Khiêm đối với bộ dạng của cô cũng không ngạc nhiên chút nào. Tống Mộ Thanh mặt dày như thế nào anh đều được lĩnh giáo rồi, chút ít như thế này thì có đáng gì.
Tống Mộ Thanh cũng không ngu đến nỗi để anh liệt kê hết ra. Trả lời hàm hồ, không chừng chính bản thân anh cũng không rõ thích cô ở điểm nào, hoặc là đến bây giờ vẫn chưa thích cô. Như vậy cô cần gì phải làm rõ để bản thân mình không thoải mái chứ, coi như một ngày nào đó anh tự động có suy nghĩ này. Hiện tại có một sữ bắt đầu rất tốt, mà tương lai còn dài, anh có thể không coi trọng một hai điểm của cô?
Cô tự an ủi mình như vậy. Tâm tình không thể khống chế trầm xuống.
Những năm này Lận Khiêm cũng không phải sống không. Mấy người kia trong doanh trại người nào mà không lăn lộn? Anh có thể ở trong đó nắm bắt hết các quan hệ, khiến bên trên khen, bên dưới dùng người của anh, cũng không phải chỉ dựa hết vào bản lãnh thật sự vùi đầu vào gian khổ của mình.
Mặc dù ngoài miệng anh không nói lại Tống Mộ Thanh, nhưng chỗ khác thì không hề kém cô, có thể nói chỉ hơn chứ không kém. Cho nên khi nhìn thấy động tác cúi đầu của cô, anh liền đại khái có thể hiểu được chuyện gì xảy ra. Đây cũng là lần đầu tiên anh giả thích nhiều như vậy với một người, anh có chút không thích ứng được.
“Tống Mộ Thanh.”
Đợi cô ngẩng đầu lên nhìn anh, Lận Khiêm nhẹ nhàng nó