Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?
Tác giả: Nhất Ngột
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342220
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2220 lượt.
ắng. Cô khom người thận trọng cầm mặt của anh, vẻ mặt hết sức nghiêm túc, lông mi thật dài chớp chớp, khiến trong lòng anh gợn lên một trận gió nhỏ, ngưa ngứa. Cô mặc áo màu trắng cổ tròn, cô áo có một vòng Lace nhỏ. Anh chuyển dịch mắt, không ngờ nhìn thấy một mảng bên trong trắng non mềm cùng với áo lót màu đen, lập tức không được tự nhiên mở to mắt.
“Thủ pháp rất quen luyện.” Anh che giấu nói.
Tống Mộ Thanh nhing thẳng anh một cái, động tác trên tay cũng dừng lại: “Tối hôm qua bắt con chó nhả em luyện tay.”
Cô là người có thù tất trả… Vừa mới lúng túng chuyện kia, giờ chiếm chút tiện nghi trong miệng coi như hòa.
“Chó của nhà em thật khó thực hiện.” Lận Khiêm dở khóc dở cười.
“Ai bảo nó vận khí không tốt. Lận đoàn trưởng bị thương thật đúng lúc, như vậy mới cho em_bạn gái mới nhậm chức cơ hội biểu hiện hiền thê lương mẫu, tại sao em lại không thể nắm lấy thời cơ biểu hiện tốt một chút? Như vậy cũng đỡ uất ức nó.” Vừa nhắc đến Lận Khiêm bị thương, giọng nói của Tống Mộ Thanh liền thay đổi.
Vừa mới bắt đầu Tống Mộ Thanh vội vàng chú ý thương thế của anh, còn có tò mò làm sao đột nhiên đồng ý cô, còn chưa kịp ngẫm nghĩ thế nào anh lại bị thương.
Tuy nói diễn tập không phải đánh giặc thật, thế nhưng là đánh thật đấm thật, nhìn thấy kẻ địch ai cũng sẽ không xuống tay lưu tình. Chân ướt chân ráo có chút vết thương lớn nhỏ là bình thường. Không bình thường chính là không biết tại sao anh lại bị thương thế này. Lận Khiêm hình như cũng không muốn nói, khi nhắc tới mắt của anh liền trực tiếp nhắm lại, nhắm mắt làm ngơ.
Anh càng không muốn nói, Tống Mộ Thanh càng tò mò. Chẳng lẽ lại mất mặt như vậy? Có thể Lận Khiêm cảm thấy chuyện này không mất mặt lắm,sau đó cô lại càng muốn biết, lại sợ quan hệ hai người bọn họ chưa tới mức kia, hỏi nhiều anh cảm thấy phiền, cái cô có được không bù cái mất mất.
Cô vừa chuyển chủ ý trong đầu, vừa giúp anh lau khô mặt. Anh không muốn nói thì tự cô đi hỏi thăm. Khi diễn tập nhiều người như vậy, cô cũng không tin anh có thể lừa gạt được! Lại không chú ý, không cẩn thận tay đỡ trên ghế sô pha bị trượt, theo bản năng bắt được cái gì đó, nhìn xuống là cánh tay bị thương của Lận Khiêm.
“Ưm……” Lận Khiêm hít một hơi, nhíu chặt mày lại.
“Em làm ở cô ty của cha em.” Nói đến Tống Bình, Tống Mộ Thanh không khỏi nhớ tới những chuyện sột ruột kia, biểu lộ có chút ghét bỏ.
“Có phải em không vui? Không vui thì đừng đi.” Lận Khiêm nói
Nghe lời nói này, nhiều mập mờ nha! Tống Mộ Thanh thiếu chút nữa cho rằng anh sẽ nói tiếp “Anh còn không nuôi nổi em sao”, trái tim đập thình thịch, nhảy lên như cắn thuốc lắc. Nhớ tới ngày đó, những lời này là kịch bản được bao nhiêu nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình chuẩn bị, nhưng Lận Khiêm cứ như vậy ngừng lại. Mặc dù có chút cảm giác mất mát, nhưng Tống Mộ Thanh còn được nhận lại một câu ấm áp.
“Em không vui vì nhiều chuyện. Cả đời người còn rất nhiều chuyện bất đắc dĩ, còn nhiều băn khoăn, sao có thể tùy sở thích của mình.” Âm thanh của cô hạ thấp xuống. Lúc nói chuyện lồng mi rù xuống, tầm mắt rơi vào cánh tay đặt trên đầu gối của anh. Giống như đang nhìn khớp xương lộ rõ trên tay anh, nhưng trong mắt lại hội tụ một tầng sương mù.
Cô chống tay vịn muốn đứng lên, ngồi chổm hổm lâu lên chân có chút tê, bắp chân run lên người cô nghiêng một cái, hoàn hảo là Lận Khiêm đỡ được.
Tống Mộ Thanh đi tới một bên, mang tới túi đồ chọn chọn lựa lựa bên trong, lấy ra rồi lại trả về.
“Tống Mộ Thanh.” Lận Khiêm dựa trên ghế sô pha, nhìn bóng lưng cô đột nhiên lên tiếng.
“Làm gì.” Cô đưa lưng về phía anh trả lời.
“Em không phải là mua kéo sao? Đưa cho anh để cắt tóc.” Một bên anh vừa nói vừa hết sức khổ não nắm tóc ngắn của mình. Dáng vẻ có chút tức cười.
Tống Mộ Thanh bật cười thành tiếng. Cô sớm đã nhìn tóc kia không vừa mắt, chờ tới khi anh xuất viện có thể mang anh ra hiệu cắt tóc, để cho người ta dùng một xén xén gọn đi rồi. Anh để đầu cua thế nào cũng rất hợp, càng nhìn càng có mùi vị nam nhân.
“Em cũng không bắt con chó nhà em luyện qua cắt tóc, nếu như cắt hỏng thì làm như thế nào?” Cô lấy kéo ra, mặc dù hỏi như vậy nhưng thái độ nhao nhao hưng phấn. Mặc kệ là cắt tóc hay cạo râu, mặt của anh đầu của anh đều phải dưới bàn tay cô rồi, cô muốn anh như thế nào thì phải như thế.
“Anh cũng không phải là phụ nữ, cắt hư sửa lại là được!” Lận Khiêm vung tay lên, động tác hơi lớn lớn động phải vét thương ngang hông khiến anh nhe răng há miệng.
“Đau chứ? Đáng đời! Để cho anh lộn xộn!” Cô giận giữ nói xong, cầm hai gối đầu nhét vào sau lưng anh để cho anh dựa vào.
Trong lòng Tống Mộ Thanh quay một vòng, cũng không tìm được thứ gì đó để tránh cho tóc rơi vào người anh. Đang muốn gọi Đỗ Tử Đằng đi tìm, Lận Khiêm chỉ vào một cái giường khác trong phòng, rất có khí thế lãnh đạo lên tiếng.
“Dùng ga giường này.”
“Đây chính là anh nói đó nha, nếu có người tới hỏi em sẽ nói chủ ý là của anh.” Tống Mộ Thanh dò xét anh một cái, nói xong cũng