Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng
Tác giả: Nhất Ngột
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342219
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2219 lượt.
Tam Tử, thản nhiên đi tới nhận lấy đồ trong tay cậu ta. Giỏ trái cây này rõ ràng được mua ở quầy trái cây trước cổng bệnh viện. Cô ghét bỏ nói với Triệu Nghị: “Công ty anh lỗ vốn hay là sắp phá sản, mang tới thứ mà học trò nghèo cũng mua được? Nếu thật sự phá sản thì cũng đừng ngại mà nói ra, chúng ta có tiền bỏ tiền có lực xuất lực, nhất định tiếp tế anh.”
Tống Mộ Thanh đánh bạo nói. Có Lận Khiêm ở đây, cô có gan lớn.
Mặt ngoài của Triệu Nghị cho đến bây giờ vẫn luôn là độ lượng, làm cho người ta lầm tưởng hắn là một người khiêm tốn. Cũng không biết rằng, hắn luôn mượn tay người khác để chỉnh người. báo thù cũng một dạng không đếm xỉa đến, giả trang “ta là người tốt.”
Cho nên khi hắn cười một tiếng,lộ ra hàm răng trắng đều, trong nháy mắt Tống Mộ Thanh lạnh cả sống lưng. Có thể cô tức lên sẽ không coi ai là gì, nếu hắn dám chỉnh cô, cô tức khắc có biện pháp dẫm lên chân hắn.
Lận Khiêm và Triệu Nghị, hai yêu nghiệt khí thế cường đại cùng ngồi một chỗ, cảnh kia giống như hai lãnh đạo gặp nhau vậy. Mặc dù trên mặt luôn mỉm cười, đầu lưỡi bày tỏ sự giao hảo giữa hai nước, nhưng Tống Mộ Thanh thấy rõ ràng một điều, ánh mắt của hai người như nhìn kẻ địch, đều là đao kiếm va chạm ra lửa.
Thật không biết giữa bọn họ là tình bạn vặn vẹo gì nữa. Rõ ràng nhìn như huynh đệ, nhưng cô mơ hồ cảm thấy hai người này vừa chạm mặt liền hận không cho đối phương hai đao.
Trong phòng có ba người đàn ông, Triệu Nghị áo mũ chỉnh tề, cầm thú mang hình người. Tam Tử trên chân đi một đôi dép, hai mắt sưng vù, trong mắt đều là tia máu, rõ ràng cho thấy tối qua đi đâu tiêu khiển, sáng nay trực tiếp bị đào ra từ trong chăn. Trên mặt Lận Khiêm mang dáng vẻ có bệnh, nhưng cả người anh hào khí không giảm. Trong lòng Tống Mộ Thanh cảm thấy, bất luận là từ ngoại hình đến phong cách, Lận Khiêm đều là tốt nhất, mặc dù một nửa gót chân của anh cũng bị lộ ra ngoài.
“Xem ra cậu ở đây cũng rất dễ chịu.” Triệu Nghị giống như lãnh đạo đi thị sát, nhìn một vòng quanh phòng bệnh.
“Không có kim quý như Triệu đại thiếu gia, mình là người thô tục, nơi hoang dã cũng có thể trôi qua vô cùng tự tại.” Lận Khiêm nói.
Lời này của anh không khoa trương chút nào. Khi anh tham gia đặc huấn dã ngoại ở trường quân đội, ăn gió nằm sương, ăn thịt sống nhai rễ cây cũng là chuyện thường, làm sao có vận khí tốt mà có thời gian có nơi nghỉ như thế này. Đụng phải nhiệm vụ cấp bách thì không chỉ có hoàn cảnh điều kiện cực kỳ ác liệt, một chút thời gian nghỉ ngơi cũng không có.
Anh nhẹ nhõm nói, Tống Mộ Thanh nghe thấy liền cau chặt mày lại.
“Lão bản đại nhất quân khu cũng tới hỏi thăm cậu, cậu còn chưa đủ kim quý hay sao?”
Lận Khiêm ở trong bệnh viện, ngay cả người nhà của anh cũng chưa nhận được tin tức. Vừa mới bắt đầu Lận Khiêm và Tống Mộ Thanh đều cảm thấy kỳ quái, Triệu Nghị nghe tin này từ đâu, hóa ra là từ nơi này. Nhưng tốc độ này cũng mau thật, chân trước đám lãnh đạo kia vừa đi chưa được hai giờ, chân sau hắn liền bước tới.
“Mũi chó của cậu thật là linh, một ít dấu vét cũng ngửi được.” Lận Khiêm lạnh lùng nói.
Mấy lão đại quân khu tự mình đến bệnh viện, không phải thị sát cũng là khám bệnh, đối với giới ngoại nhất định sử dụng biện pháp giữ bí mật, như vậy mà Triệu Nghị vẫn nhận được tin tức.Mặc dù biết hắn không có ý xấu, nhưng chuyện như vậy nói nhẹ liền nhỏ như hạt cát, nói nặng thì không chỉ một đôi lời, kéo hai ba người là có thể giải quyết.
“Mình không có hứng thú thăm dò cơ mật quân sự của các cậu, cũng không có ý tưởng mờ ám nào. Cũng chỉ là một người bạn của mình làm ở bệnh viện này, vừa lúc hắn nhìn thấy. Bằng hữu của mình chắc bạn cũng biết, chính là nhị công tử mới về nước của nhà họ Khương.”
Lận Khiêm nhíu mày lại. Nhị công tử của nhà họ Khương, anh biết người này, gọi là Khương Diễm hay là gì đó. Cuộc sống này đều không có chuyện gì đặc biệt yêu thích, trong lúc rảnh rỗi liền mời năm ba người bạn tốt trêu hoa ghẹo nguyệt. Nhưng có một người, ai cũng không để vào mắt, ai cũng dám trêu, chiêu gì đê tiện nhất cũng dám làm. Nhưng hắn không có mánh khóe, thủ đoạn cũng rõ rệt, thậm chí còn lên giọng tuyên cáo, là Khương Diễm hắn làm. Thiếu gia công tử chơi bời lêu lổng cũng có thể làm bác sĩ?
“Cậu giao hữu rộng thật đó.” Lận Khiêm liếc nhìn hắn một cái.
“Quả nhiên gần mực thì đen. Khiêm tử, cậu ở cùng Tống Mộ Thanh lâu rồi, lời nói cũng khó nghe như cô ấy vậy.” Triệu Nghị lắc đầu một cái, dáng vẻ rất đáng tiếc.
“Điều này ở mỗi người mỗi khác.” Tống Mộ Thanh ở bên cạnh Lận Khiêm nhíu mày: “Trần Mặc Mặc biết anh bao lâu, tại sao không thấy cô ấy thông minh linh hoạt lên một chút?”
Lời này của cô rõ ràng nói Trần Mặc Mặc đần bất trị, nhưng trên thực tế ý tứ cũng là nói Triệu Nghị không được. Trần Mặc Mặc ở bên cạnh hắn nhiều năm như vậy, đến bây giờ hắn cũng không bắt cô ấy lại được, còn để cho cô ấy càng ngày càng sợ hắn.
“Nhưng cô ấy không chỉ bết một mình anh.” Triệu Nghị nhìn Tam Tử chột dạ ở bên cạnh một cái, hừ lạnh một ti