The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghiêm Bên Trái Quay

Nghiêm Bên Trái Quay

Tác giả: Nhất Ngột

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342222

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2222 lượt.

ếng.
Tam Tử mặc dù như vậy nhưng người cũng không đần, huống chi cậu ta là người thấy nhiều nhất tình cảnh anh trai cậu chung đụng với Trần Mặc Mặc. Đối với tâm tư của anh trai cậu, mặc dù đoán không ra nhưng cũng rõ bảy tám phần. Nhớ tới Trần Mặc Mặc khi còn bé nói, sau khi lớn lên muốn gả cho cậu, lời kia còn ở ngay trước mặt anh trai, trên trán cậu ta liền đổ mồ hôi lạnh.
Bảy tám phần tâm trí của cậu đều đặt ở trên người Lận Khiêm và Tống Mộ Thanh, chỉ hận không thể xông tới khiến bọn họ ngồi xa một chút, dựa vào gần như vậy làm gì chứ.Không nghe rõ bọn họ nói cái gì, chỉ đột nhiên thấy tầm mắt của anh trai phóng đến trên người cậu, khiến cho cậu ta cảm nhận sâu sắc tư vị nằm cũng trúng đạn.
“Ngược lại hai người các ngươi không một tiếng động ở chung một chỗ.” Triệu Nghị nói xong nhìn Tống Mộ Thanh một cái: “Động tác thật mau.”
“Cô ấy còn không nói gì sao? Chỉ kém không going trống khua chiêng nói cho mọi người biết rồi.” Tam Tử nhếch miệng, bị Tống Mộ Thanh liếc mắt nhìn, rên lên một tiếng, buồng bực nghiêng đầu qua một bên.
“Xem ra tin tức của cậu cũng không phải là linh thông như vậy.” Lận Khiêm ngồi lâu đau thắt lừng, muốn tựa vào phía sau. Tống Mộ Thanh liền lấy cái gối đặt vào sau lưng anh.
Anh cười cười với cô. Tống Mộ Thanh nhỏ giọng ở bên tai anh hỏi: “Chịu được hay sao? Có muốn lên giường nằm không?” Lận Khiêm lắc đầu, chỉ có chút xíu ấy, anh còn nhịn được.
Phòng không lớn, Triệu Nghị và Tam Tử cũng cách không xa, không nghe rõ ràng nhưng cũng có thể đoán được đại khái. Triệu Nghị cười trừ, Tam Tử tối mặt, cậu có cảm giác mình đang ngồi chịu tội.
“Trước kia cũng không thấy Mộ Thanh hiền tuệ như vậy.” Triệu Nghị nói.
Tống Mộ Thanh rất muốn nói, trước kia cũng không thấy anh nói nhảm nhiều như hôm nay mà. Triệu Nghị khi đối mặt với người bình thường đều là tiếc chữ như vàng, nhưng hôm nay lại nói chuyện như moi ruột moi gan như vậy. Cô cảm thấy hắn đang cố ý.
“Hừ! Sao có thể đối với người nào cũng hiền tuệ được? THật vất vả mới bắt được, vậy còn không phải biểu hiện kính nhi chi viễn hay sao?” Tam Tử chua chát nói, nói xong còn cố ý nhìn Lận Khiêm một cái.
Nhưng Lận Khiêm như không nghe thấy lời này. Tống Mộ Thanh theo đuổi anh như thế nào, anh rõ ràng hơn hết. Anh không thể không có mắt, cũng không phải là người không biết phân biệt tốt xấu. Anh nhìn ra được hiện tại Tống Mộ Thanh chăm sóc anh như vậy là xuất phát từ chân tâm. Về phần lời của Tam Tử, đơn thuần chỉ là khích bác quan hệ quân dân!
“Hôm nay cậu đặc biệt tới đây để phá hay sao?” Tống Mộ Thanh thu lại tầm mắt, bỗng chốc bắn xuyên qua Tam Tử.
Tam Tử lầm bầm câu gì, muốn há môm nhưng không nói ra. Liếc mắt nhìn bộ dáng tự đắc của anh trai, còn có Lận Khiêm kia, mặt cậu không thay đối, nhưng trong lòng cậu khẳng định anh ta đang hả hê trong lòng.
Cậu nặng nề hừ một tiếng, đứng lên đi. Đi tới của lại nghĩ tới cái gì liền dừng lại.
“Lận Khiêm!” Tam Tử quay lại, nhìn Lận Khiêm như nhìn kẻ thù.
Lận Khiêm nhíu mày, miệng động cũng không động, chờ câu sau của cậu ta. Nhưng Tam Tử nói “Ngươi! Ngươi…Ngươi…” nửa ngày cũng không nói ra câu, lại hừ một tiếng, đóng sầm cửa đi ra.
Tam Tử rời đi một lát cũng không thấy tiếng động gì ở trong phòng.
Lận Khiêm khom người một cái, muốn cầm cốc ở trên bàn lên, nhưng vừa nhúc nhích liền phát hiện muốn khom cũng không được. Đành ý bảo Tống Mộ Thanh đưa cho anh.
“Có một người anh như cậu, đời này cậu ta thật là không may mắn.” Lận Khiêm uống một hớp nước, lại đem cái cốc đưa cho Tống Mộ Thanh,chế giễu Triệu Nghị nói.
Khóe miệng Triệu Nghị khẽ nhếch, xuất hiện một nụ cười nhạt. Thoáng nhìn qua Tống Mộ Thanh, sau đó nói với Lận Khiêm: “Đụng phải cô ấy, cậu đời này cũng không tịnh tâm.”
“Anh, sau này còn nhiều thứ cần anh quan tâm, tức giận nhiều hơn.” Tống Mộ Thanh nhìn qua hai người đàn ông trong phòng, nhàn nhạt nói. Sau đó đưa cốc trà Lận Khiêm đưa tới trước mặt của Triệu Nghị: “Uống chút trà trừ hỏa đi.”
Triệu Nghị như sinh trưởng trên sa lông, một chút ý tứ muốn đi cũng không có, tận tình ngội nói nhảm. Lận Khiêm cũng không biết lễ phép khách khí gì nữa âm dương quái khí ừ a hai tiếng, mắt liền liếc Tống Mộ Thanh.
Tống Mộ Thanh ở bệnh viện nhiều ngày như vậy rồi, sao có thể không có chút ăn ý cơ chứ, biết ý anh là anh đau thắt lưng rồi, cô đỡ anh đến trên giường nằm đi. Lập tức vội vàng đứng lên vươn tay đỡ Lận Khiêm, đặt tay của anh vòng qua vai mình, một tay giữa, một tay vòng qua hông của anh. Một loạt những động tác tự nhiên lưu loát như cô đã hầu hạ Lận Khiêm rất nhiều năm. Triệu Nghị thấy như vậy cau mày, trong lòng phát ra âm thanh ghen tỵ.
“Mình nói nha Lận Khiêm, cậu ở bệnh viện thật hưởng thụ.”
Tống Mộ Thanh đựng thẳng gối đầu lên, đặt trên đầu giường cho Lận Khiêm dựa vào. Nhưng Lận Khiêm lập tức đặt gối đầu lại, nằm xuống, kéo chăn mỏng lên đến dưới cổ, dáng vẻ tôi đã mệt. Tay Tống Mộ Thanh cứng đờ, không biết khóc hay nên cười sững sờ tại chỗ.
“Chính cậu vào ở thử sẽ biết?” Lận Khiêm nhàn nhạt liếc nhìn hắn một cái,