Tác giả: Nhất Ngột
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342227
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2227 lượt.
”
Thấy Lận Khiêm còn muốn nói gì, Tống Mộ Thanh liếc nhìn thời gian, sau đó cố làm kinh ngạc nói: “Ai nha, đến giờ đi làm vật lý trị liệu rồi.”
Lận Khiêm ở bệnh viện không sống được, cánh tay vẫn còn đeo ở trên cổ nhưng vẫn nháo phải ra viện. Tống Mộ Thanh nói gì cũng không được, còn kém trực tiếp đứng ngăn ở trước cửa hoặc là xé ga giường đem trói anh lại. Trong chuyện này Lận Khiêm hết sức kiên trì, khiến cho Tống Mộ Thanh thấy được cái gì gọi là tính khí con lừa.
“Không phải là chặt tay, anh còn không phải là đồ bỏ, cần gì cần phải ngây ngô ở trong viện cả ngày!”
Lận Khiêm ngồi ở trên giường, đưa lưng về phía Tống Mộ Thanh. Không rống cô nhưng giọng nói tràn ngập bất mãn.
“Không ai nói anh phế. Ai nói anh phế em xử người đó!” Tống Mộ Thanh ngồi ở sau lưng của anh, dụ dỗ anh như dụ dỗ tiểu hài nhi: “Không phải là tổ quốc và nhân dân đều cần tới anh sao. Người anh hết vết thương cũ lại mới, làm sao còn có thể phục vụ quần chúng nữa? Chờ khi vết thương anh lành rồi, vác sĩ đồng ý anh xuất viện, không ai dám ngăn anh nữa. Người ta còn thiếu giường bệnh đó nha!”
“Đừng tâng bốc anh. Anh muốn xuất viện! Ngay lập tức!”
Tống Mộ Thanh ở sau lưng anh, chỉ nhìn thấy cằm anh căng thẳng, cổ nhéo một cái, dộ dáng mười phần bướng bỉnh.
Người này làm sao dầu muối đều không được? Cô đeo bám dai dẳng đã hơn nửa ngày, chiêu gì cũng đã làm rồi, nhưng anh một chút phản ứng cũng không có. Tống Mộ Thanh tức giận. Cô làm như vậy là vì cái gì? Còn không phải là vì anh, sợ anh vì quân đội không yêu thương thân thân thể mình, phải nằm viện thường xuyên. Thương gân động cốt một trăm ngày, thời gian anh tiếp nhận điều trị còn chưa tới một tháng, có thể khôi phục được bao nhiêu? Hơn nữa thỉnh thoảng vết thương cũ ở eo tái phát, nếu hiện tại không chữa cho khỏi, đó không phải là ảnh hưởng tới chất lượng cuộc sống gia đình sau này hay sao?
“Em hiểu diễn tập chính thức kết thúc, anh không muốn ở bệnh viện, muốn trở về doanh trại thao luyện những binh lính không có tiền đồ kia. Nhưng tình huống của anh bây giờ, đừng nói là huấn luyện, ăn cơm, tắm rửa vẫn còn là vấn đề.” Tống Mộ Thanh tiến tới gần anh, nắn vai lấy lòng: “Anh rể anh không phải đã nói hay sao, lãnh đạo để cho anh dưỡng thương thật tốt, chờ khi nào khỏi hắn mới trở về mà.”
Cô vừa nói vừa diễn trò, ánh mắt Lận Khiêm liền buồn bã. Nguyên bổn anh nắm chắc được phần thắng cuối cùng, nhưng buổi tối ngày diễn tập kết thúc anh nhận được điện thoại trong doanh trại, nói bọn họ đã thua. Lúc đó anh mắng ngay: “Toàn đứa không có tiền đồ.” Thua? Lận Khiêm không thể tin được, nhưng đây chính là sự thật. Nếu thắng, có lẽ anh có thể an tâm sống ở bệnh viện dược thương, cùng Tống Mộ Thanh bồi dưỡng tình cảm. Nhưng thua, anh liền không sống được rồi.
“Anh hiểu em là vì tốt cho anh. Nhưng mà anh nhất định phải trở về doanh trại. Cánh tay phế anh cũng có thể tham gia huấn luyện.”
Tống Mộ Thanh tức giận ném y phục đã được gấp gọn trong tay lên lưng Lận Khiêm, ngồi vào ghế sô pha, cách anh xa xa, nhìn chằm chằm.
“Anh không thể quý trọng chinsht hân thể mình một chút hay sao?”
“Anh là quân nhân!” Lận Khiêm trả lời vang dội.
Cô bị chọc tức giận chân. Nào có ai vì mình là quân nhân mà không quý trọng thân thể ? Cảm giác mình không thể khai thông được anh, chẳng lẽ giống như là nhân gia nói, ba năm thật sự khác nhau? Cô và Lận Khiêm chênh lệch những sáu tuổi!
“ Anh cái người này là logic chó má gì chứ!”
“Con gái, không nên nói thô tục!” Lông mày của Lận Khiêm tạo thành chữ ‘sông’ (江), nhìn chằm chằm Tống Mộ Thanh, vẻ mặt không đồng ý, nhưng giọng nói không hề gợn sóng.
Tống Mộ Thanh vốn trong lòng cảm thấy khong chịu, lúc này càng cảm thấy bị anh coi như hòn đá. Thật sự muốn đám vỡ cái khuôn mặt bình tĩnh không quá ba nét kia đi. Tay nắm được cái gì đó liền ném về phía Lận Khiêm.
Lận Khiêm nhanh tay lẹ mắt, vừa thấy ánh sáng chợt lóe, phản xạ có điều kiện đưa tay ra, tóm được vật thể không xác định bay tới. Vừa nhìn liền thấy kinh hãi.
Tống Mộ Thanh căn bản cũng không thấy rõ mình vừa nắm được cái gì, vừa thấy được con dao trái cây được Lận Khiêm kẹp ở giữa hai đầu ngón tay mồ hôi liền chảy ròng ròng, trái tim lộp bộp lộp bộp nhảy. Mắt mở lớn, hồi lâu cũng không nói ra được một chữ. Nếu bản lĩnh anh kém một chút, hoặc căn bản không có tính toán tránh né, chẳng phải cây đao kia sẽ cắm ngay giwuax khuôn mặt ‘như hoa như ngọc’ của anh hay sao?
“Cái người này mềm không được tính dùng mạnh bức hiếp anh?” Lận Khiêm cầm lấy dao gọt trái cây sáng loáng, giống như tìm tỳ vết, chằm chằm nhìn. Sau đó nhướng đuôi mày nói với Tống Mộ Thanh: “Anh sẽ không khuất phục.”
Áy náy vừa xuất hiện của cô bị một câu nói của anh đánh tan sạch. Vọt đứng lên, hai mắt trừng trừng, lông mày dựng đứng, bộ dáng mười phần cọp mẹ. Ở trong mắt Lận Khiêm, cảm giác được đây mới là Tống Mộ Thanh chân thật, dáng vẻ yếu ớt yểu điệu trước mặt đàn ông không có, thậm chí bộ dáng hung hãn này xem ra cũng hết sức….. khụ khụ, đáng yêu.
Trogn khi nh dần dần quên đi ước nguyện b