Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghiêm Bên Trái Quay

Nghiêm Bên Trái Quay

Tác giả: Nhất Ngột

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342231

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2231 lượt.

a liên lạc với anh, tức là bây giờ cô vẫn đang nổi nóng. Anh gọi điện thoại cho cô không phải mình tới để cho cô mắng hay sao?
Cứ như vậy, Lận Khiêm ngửa mặt nằm ở trên ván giường cứng rắn, nhìn chằm chằm điện thoại chừng 20’, cũng không biết nên nhắn cái gì. Nội tâm chần chừ hồi lâu, rốt cuộc nghĩ xong một câu nói, chần chừ nhập vào, sau đó do dự nhấn gửi đi.
Vì vậy, 11h55’36’’, Tống Mộ Thanh nhận được tin nhắn đầu tiên của Lận đoàn trưởng. Lúc ấy cô đang coi bản thân như bánh nướng áp chảo, lật tới lật lui mấy chục cái, cảm thấy điện thoại rung liền lập tức sờ soạng phía dưới gói. Vừa nhìn thấy bốn chữ ‘Đồng chí đoàn trưởng’, cô kích động, thái độ vô cùng mừng rỡ.
Ha ha! Cùng cô đấu? Anh còn không thể ngoan ngoãn đầu hàng?
Nhưng khi cô đọc xong cộng thêm cả dấu chấm câu tổng cộng không hơn mười ký tự, nhất thời có vẻ mặt dở khóc dở cười.
Lận đoàn trưởng sau khi yên lặng 1 tuần, lấy một câu “ăn cơm chưa?” ngắn gọn lần nữa xuất hiện ở trong thế giới mất cân đối của Tống Mộ Thanh.
Mà 11h59’59’’, Tống Mộ Thanh trả lời lời thăm hỏi thân thiết của Lận đoàn trưởng, toàn bộ nội dung là: Phi!






Sau khi Lận đoàn trưởng thân thiết thăm hỏi, Tống Mộ Thanh biến mất một tuần lễ. Lận đoàn trưởng rất là bình tĩnh, một chút tưởng tượng về cô cũng không có.
Thậm chí anh cảm thấy câu “Ăn cơm chưa” đã đem chuyện náo kia bỏ qua, cô trả lời anh một từ “Phi” ‘xấu hổ mang giận’ có nghĩa coi như là hòa hảo rồi.
Đối với một quân nhân sống một thời gian dài trong doanh trại mà nói, một tuần lễ không liên lạc với bên ngoài đó là chuyện rất bình thường. Nhưng nửa tháng đã qua mà Tống Mộ Thanh vẫn không gọi một cú điện thoại cho anh, trong lòng anh bắt đầu cảm thấy xuống dốc.
Coi như về phương diện này Lận đoàn trưởng không có kinh nghiệm, nhưng chưa ăn thịt heo cũng thấy heo chạy đúng không? Kết lại không phải hiện tại hai người nên tình nồng ý mật mới đúng chứ? Vậy mà qua gần nửa tháng một chút liên lạc cũng không có, đây không phải là có vấn đề xảy ra?
Nghĩ như vậy Lận đoàn trưởng liền luống cuống. Chẳng lẽ thật sự chọc giận cô? Cho tới nay, giữa bọn họ đều là Tống Mộ Thanh chủ động, một khi cô buông tha quyền chủ động, quan hệ giữa hai người cũng biến thành mỏng manh không xác định, thật giống như là một cửa sổ giấy, đâm nhẹ một cái là rách.
Tống Mộ Thanh cầm điện thoại tay run hạ xuống, rất nhanh điều chỉnh lại ngữ điệu cho tốt.
“Đỗ Tử Đằng, không phải tôi không muốn cứu cậu, thực sự là không thể ra sức. Đoàn trưởng các cậu luyện binh của anh ấy, tôi là một người ngoài làm sao quản được đây? Huống chi chính là do các cậu tìm, ai cho khi diễn tập các cậu khiến cho anh ấy mất mặt?” Cô vừa nói mát vừa lanh tay lẹ mắt ngăn Trần Mặc Mặc vươn tay vào túi xách chuẩn bị sờ ví tiền của mình.
Đỗ Tử Đằng nhếch khóe miệng cười đùa, một bộ ngu ngốc: “Chị dâu nhỏ, làm sao chị có thể là người ngoài đây? Chị chính là người trong bộ của chúng ta. Người nào không biết đoàn trưởng của chúng ra bướng bỉnh đầu như con lừa, nhưng mà anh ấy nghe lời chị.” Khi ở bệnh viện cậu tự mình chứng kiến, thấy không sai chút nào. Khi chị dâu nhỏ chưa tới, đoàn trưởng thấy ai cũng như pháo đạn, động chút là nổ. Có mặt chị dâu, anh ấy liền biến thành pháo xịt a.
Đỗ Tử Đằng dùng mọi cách năn nỉ, Tống Mộ Thanh từ chối chuyện này không có quan hệ gì với cô, hơn nữa nàng nói nàng cũng không quản.
“Chị dâu, chị không cần cầu cạnh đoàn trưởng, chị chỉ cần tới xem một chút là được.”
“Hôm nay tôi không rảnh.”
“Vậy thì ngày mai, chị dâu, như vậy là tốt lắm rồi!” Đỗ Tử Đằng khó có được thông minh một lần, cảm giác mình cũng coi như là đã làm được một chuyện tốt. Đang muốn báo cho mọi người tin tốt này, đẩy cửa, mặt lập tức sầm xuống, phản xạ có điều kiện đứng nghiêm.
“Liên trưởng…..”
“Giao ra đây.” Lưu liên trưởng vòng quanh cậu ta hai vòng, nghiêm túc đứng ở trước mặt cậu, vươn tay.
Đỗ Tử Đằng nhìn bốn phía không có ai, bịt miệng túi nở nụ cười.
Diễn๖ۣۜĐànLê๖ۣۜQuýĐôn
“Liên trưởng, em hiểu rõ hành động vừa rồi của em không tuân theo kỷ luật của doanh trại. Em mạo hiểm như vậy cũng vì dân vì nước, cứu vớt đoàn người ở trong nước sôi lửa bỏng, có thể hay không……xử lý nhẹ?” Cậu ta xin xỏ.
“Tiểu tư ngươi miệng lưỡi trơn tru.” Lưu liên trưởng làm bộ muốn gõ cậu, nhưng lại không ngừng được tò mò hỏi: “Cái gì mà vì dân vì nước? Nói rõ ràng!”
Đỗ Tử Đằng giống như ăn trộm, lại nhìn xung quanh một chút, lúc này mới tới gần hắn thần thần bí bí nói: “Liên trưởng, anh nhìn đoàn trưởng lúc này có giống bị bệnh tương tư không?”
“Nói thế nào?” Lưu liên trưởng cũng thận trọng liếc nhìn cửa.
Chuyện bát quái về đoàn trưởng, vẫn phải tiến hành trong bóng tối, càng ít người biết càng tốt.
Đỗ Tử Đằng cười hắc hắc hai tiếng: “Ai cũng nói những ngày qua đoàn trưởng âm tình bất định là bởi vì khi diến tập chúng ta thua Lam quân. Nhưng anh nhìn nha, hai ngày khi anh ấy mới từ bệnh viện trở về mặc dù không vui vẻ với chúng ta nhưng cũng không có dọa ngườ


Old school Swatch Watches