XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghiêm Bên Trái Quay

Nghiêm Bên Trái Quay

Tác giả: Nhất Ngột

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342243

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2243 lượt.

họ để bọn họ tự giải quyết đi!”Triệu Nghị buông cô ra, lại lạnh giọng nói: “Chờ ở một bên, quản chính mình tốt là được.”
Tam Tử trừ ôm cô thì không có những động tác khác, Tống Mộ Thanh dần dần bình tĩnh lại, an tĩnh dựa vào cậu ta, mặc cho cậu ta ôm.

Qua hồi lâu, cậu ta buông lỏng ra một chút, đầu tựa vào cổ cô.
“Về sau… Cậu có để ý tới mình nữa không?” Cậu ta buồn bực hỏi.
Tống Mộ Thanh cười một tiếng: “Dĩ nhiên sẽ không, coi như về sau mình kết hôn…:”
Tay Tam Tử ôm bả vai cô bỗng nhiên chặt xuống.
Tống Mộ Thanh trấn an vỗ vỗ lưng cậu ta: “Coi như về sau mình kết hôn, sinh em bé, cũng sẽ không không để ý tới cậu. Mình sẽ không rời khỏi cậu, cậu cũng sẽ không rời khỏi mình.” Cô khẳng định nói.
Trong năm tháng mấy chục năm lớn lên, vẫn luôn có đối phương làm bạn, đã sớm trở thành một phần cuộc sống của đối phương. Nếu như dứt bỏ, nhất định sẽ khổ sở như huyết nhục chia lìa.
Tình cảm giữa bọn họ thâm hậu, Tam Tử và Trần Mặc Mặc đối với cô mà nói giống như là người nhà. Mà Tam Tử đối với cô, Trần Mặc Mặc đối với Tam Tử, cũng chưa chắc là ‘tình yêu’. Theo ý cô, quan hệ thanh mai trúc mã, kết cục tốt nhất chính là trở thành “ người nhà”.
Tương lai khó lường, còn nhiều yêu nhau giết nhau, trở mặt thành thù, những vụn vặt trong đời sống làm hao mòn tình êu và kích tình, cuối cùng trở thành người lạ. Vô luận cô gặp được Lận Khiêm, hoặc là gặp được bất kỳ một người đàn ông nào đó có thể khiến cô hài lòng, cô sẽ không mạo hiểm quan hệ trân quý này với Tam Tử.
Cô cảm giác có thứ lành lạnh rơi trên cổ mình.
“Cậu thề.” Tam Tử nói gằn từng chữ.
“Mình thề, dù một ngày nào đó mình không thương Lận Khiêm, rời khỏi anh ấy, mình cũng sẽ không rời khỏi cậu.” Tống Mộ Thanh nắm lấy tóc cậu ta, bắt cậu ta ngẩng lên, trịnh trọng nói.
Tam Tử quệt mồm, bình tĩnh nhìn cô một cái, đột nhiên hôn lên trán cô một cái, hít hít lỗ mũi: “Đột nhiên cảm thấy chẳng khó chịu lắm.”
Nhất thời Tống Mộ Thanh cảm giác mình bị lừa gạt, tầm mắt giống như tia X quang bắn phá trên mặt cậu ta. Đột nhiên ý thức được còn có một chuyện hết sức khẩn cấp, trợn mắt nhìn cái người đắc ý vênh váo vểnh đuôi, giương cằm lên hất về phía cửa.






Lúc Tống Mộ Thanh thay quần áo xong xuống lầu, phòng khách lầu dưới đã thay đổi hình dạng.
Ba người tới trước đó cùng với chủ nhân của phòng này vẻ mặt khác nhau ngồi ở trên ghế sa lon, tốp năm tốp ba công nhân mặc quần áo lao động đang ở phía sau đảm đương công việc bày trí, như chỗ không người, bố trí điện nước trong nhà ở vị trí thích hợp.
Trần Mặc Mặc bứt rứt rụt cổ ở một góc trên ghế sa lon, cơ thể hơi nghiêng về một bên, phát hiện tình thế không đúng liền lập tức có khuynh hướng tráng ở phía sau Triệu Nghị. Triệu Nghị thu đôi tay đặt ở phía trước, tư thái dẫn dắt mà đợi phát, vẻ mặt ấm áp như gió xuân như cười đểu, nhưng gió xuân tháng hai này phát sáng như được kéo được mài đến sáng loáng, ai cũng không biết hắn lúc nào sẽ bất ngờ cho ai một cây kéo đó. Trên mặt Tam Tử là sự hài lòng và ánh mắt khiêu khích ngay cả người mù cũng nhìn ra được, nhưng tứ chi cậu lại cố làm ra một bộ “tôi rất là rộng lượng, tôi không so đo với anh”.
Khi Tống Mộ Thanh xuất hiện ở cầu thang, chính mắt thấy Tam Tử như người huynh đệ tốt vỗ vỗ bả vai Lận Khiêm, nói một câu gì đó mà cô không nghe rõ.
Chứng kiến thời điểm bàn tay cậu ta vỗ vai Lận Khiêm, lòng của cô liền dâng lên đến tận cổ họng rồi. Cũng không phải sợ Lận Khiêm không nhịn được kích thích trong lời nói của cậu ta, lần nữa làm ra chuyện tình quá khích đối với cậu ta, ví dụ như, để cho cậu ta hiểu chiến thuật cận chiến của quân đội tuyệt diệu như thế nào. Mà là sợ Tam Tử đem tình cảnh vừa rồi thêm dầu thêm mỡ nói cho Lận Khiêm, Lận Khiêm không có biếu hiện gì với cậu ta nhưng lại đem món nợ này ghi lại trên đầu cô.
“Không cần, làm phiền các vị rồi.”
“Không sao không sao, nếu có vấn đề gì Lận phu nhân tùy thời có thể gọi điện thoại cho chúng tôi…”
Hả… Lận phu nhân?
“Cô ấy họ Tống, ông có thể gọi là Tống *****, cũng không phải là Lận phu nhân gì đó, về sau nói không chừng có thể là Triệu phu nhân.” Tam Tử lập tức bất mãn tiếp lời.
Người đàn ông trung niên trố mắt một chút, vẻ mặt lập tức trở nên sợ hãi lại nghi hoặc: “Này, chuyện này…” Chỉ sợ lại nói sai đắc tội khách hàng.
Lận Khiêm sắc mặt trầm xuống, Tống Mộ Thanh nhìn có chút lo lắng liếc mắt nhìn vẻ mặt của anh, trợn mắt nhìn Tam Tử một cái.Tam Tử lộ vẻ tức giận quay đầu, chống lại nét mặt không vui của Triệu Nghị, lại hất cao cằm lên, hừ nặng một tiếng.
Cô cũng không quan tâm xưng hô như thế nào, chỉ là một cách gọi mà thôi. Mặc dù câu “Lận phu nhân” kia khiến cho tim cô đập nhanh hơn một chút, nhưng cuối cùng sự thật không phù hợp. Giữa cô và Lận Khiêm không có bất kỳ cam kết gì, mới bắt đầu lui tới, anh chỉ nói qua anh nghiêm túc, nhưng đến tột cùng nghiêm túc như thế nào, nghiêm túc đến mức độ nào, là nghiêm túc một cuộc tình hay là nghiêm túc lui tới một đối tượng thích hợp k