Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghiêm Bên Trái Quay

Nghiêm Bên Trái Quay

Tác giả: Nhất Ngột

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342242

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2242 lượt.

ết hôn, những thứ này cô không biết được.
Cô sẽ không bị yêu làm cho mụ đầu, ngây ngốc đòi anh một câu cam kết, đem toàn bộ niệm tưởng của mình ký thác vào một câu nói suông không có bất kỳ một sự bảo đảm nào/ So với nghe được, cô càng muốn tin tưởng cảm nhận mà mình thấy được.
Đến tột cùng muốn xưng hô như thế nào cô cũng không cần thiết nghiên cứu, Lận Khiêm tự mình tiễn mấy người công nhân đi, đứng ở trước cửa nhưng không có ý muốn đóng cửa lại. Tay vịn trên nắm đấm cửa, tràn đầy công khai nhìn mấy vị khách không mời mà đến trong phòng/ Ý kia biểu đạt quá rõ ràng, nên nhìn không nên nhìn cũng đã nhìn, nên nói không nên nói cũng đã nói rồi, đi thong thả không tiến.
Trần Mặc Mặc khó khăn nhìn Tống Mộ Thanh, đôi mắt nhỏ ai oán cùng chu miệng, thân thiết biểu đạt tố cáo hành vi bất nghĩa qua sông rút ván của Lận đoàn trưởng, một khi rời đi, là mất đi Kim Chung Tráo của Tống Mộ Thanh đối kháng với Hàng Long Thập Bát Chưởng vô cùng đáng sợ của Triệu Nghị. Trong khi bị Triệu Nghị mạnh mẽ xách kéo đi, hết sức túm lấy tay của Tống Mộ Thanh, run rẩy đôi môi: “Thanh Thanh…,”
“Cậu cứ thoải mái đi đi, dù sao sớm muộn gì cũng là dê vào miệng cọp.” Tống Mộ Thanh lấy tay của cô xuống, cười như từ mẫu (mẹ hiền), phô bày đầy đủ “một đao dịu dàng” là như thế nào.
Triệu Nghị cho cô một ánh mắt “Không tệ” lại vỗ vỗ bả vai Lận Khiêm, đại khái truyền đạt ý “Người anh em, tôi hiểu được.” sau đó cùng với tiếng gào thét của Trần Mặc Mặc tao nhã đi ra khỏi cửa.
Tống Mộ Thanh không nghĩ ra, người bận rộn như Triệu Nghị, tại sao lại muốn chạy tới đây xem náo nhiệt. Vô luận như thế nào, hắn đều giống như giả bộ tới đây đánh đấm.
Tam Tử sống chết trên ghế sa lon, không nhìn ánh mắt “nóng bỏng” của Lận Khiêm rơi vào trên người cậu, một bộ chán đến chết, thời gian vô nghĩa cùng với bộ dáng lười biếng tự tại.
Tống Mộ Thanh nghĩ đến có thể Tam Tử đang dùng thủ đoạn giả bộ đáng thương lấy được nước mắt của cô cùng với cam kết sự kiện trên, phạm sai lầm nghiêm trọng, cô lườm cậu ta. Cái nhìn này giống như cái lườm nhìn Lận Khiêm nhưng lại hoàn toàn bất đồng về hiệu quả uy hiếp.
Không đi?
Không đi!
Thật không đi?
Không đi…
Được rồi, Triệu Nghị sẽ có biện pháp để cho cậu “Đi”.
Vì vậy Tam Tử ảo não chạy trốn.
Khi trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, Tống Mộ Thanh lo lắng. Bởi vì xem ra Lận Khiêm tuyệt không giống như là muốn tính sổ với cô, thậm chí ngay cả một tia bất mãn cũng không biểu lộ ra. Không biết có phải anh giấu quá sâu, cô đạo hạnh nông không thể nhìn thấu, hay là vì anh cái gì cũng không biết. Có thể cô rất hiểu rõ Tam Tử, cậu ta không có khả năng là người thấy tiện nghi mà không lấy.
Chẳng lẽ căn bản Lận Khiêm không đặt việc này ở trong lòng?
Nghĩ như vậy, vốn dĩ cô phải an tâm, nhưng tỏng lòng ngược lại lại không thoải mái. Anh lại không quan tâm?
Tống Mộ Thanh không cảm xúc nhìn anh một cái, lắc mông đi qua trước mặt hắn, vào phòng bếp vừa mới trang hoàng, xem ra đều là đồ làm bếp mới tinh.
Trần Mặc Mặc là tri kỷ khó có được, khi tới còn mua đồ ăn. Chỉ là… cô dùng đầu ngón tay cầm hộp thuốc tránh thai được giấu ở một góc túi ny lon, liếc nhìn hộp TT này, cái đồ vật này cũng không giống như Trần Mặc Mặc có thể nghĩ tới mà chuẩn bị.
Cô quay đầu nhìn hoàn cảnh hỗn độn không dễ dàng giải quyết, liếc mắt nhìn Lận Khiêm đã bắt đầu bắt tay vào dọn dẹp phòng khách. Quay lưng lại, lấy hai viên thuốc rồi ném vào trong miệng, không cần nước liền nuốt xuống. Viên thuốc bị vướng ở cổ họng, không trên không dưới, cô ho khan hai tiếng, chảy cả nước mắt.
“Làm sao vậy?” Lận Khiêm ở trong phòng khách hỏi qua.
“Không có việc gì, uống nước bị sặc.” Cô đưa lưng về phía anh đáp.
“Đã lớn như vậy, vẫn không cẩn thận như thế.” Anh buông vật gì đó trong tay xuống, vừa nói vừa bước nhanh đi tới phía cô.
Tống Mộ Thanh nghe được tiếng bước chân, thả vật trên tay xuống, thuận thế lấy túi che đi, quay về phía anh.
“Thật sự không có việc gì, uống vội một chút. Anh đi ra ngoài chính là mua những thứ này?” Cô miễn cưỡng tựa vào trên bồn rửa, nắm lấy áo sơ mi anh hỏi.
Lận Khiêm cau mày vuốt vuốt hốc mắt ửng hồng của cô, tránh cứ nhưng không nói ra: “Anhcó cuộc họp quan trọng, những thứ này là chị họ mua giúp, nếu không hài lòng hay thiếu gì đó, có thời gian thì tự em đi chọn.” Suy nghĩ một chút, anh còn nói: “Hôm nay có một cuộc họp quan trọng, anh phải đi.”
Tống Mộ Thanh hiểu gật đầu trước ngực anh một cái: “Em hiểu, hôm nay anh… không làm chậm trễ chính sự của anh chứ?”
Lận Khiêm xoa xoa đầu của cô, để cho cô yên tâm. Mặc dù tới trễ một lát, nhưng cũng chỉ là bỏ lỡ mấy cuộc nói chuyện theo lệ cùng với mấy vị lãnh đạo, trừ bỏ việc cậu anh trừng mắt không hài lòng liếc anh đúng lúc khi anh chạy vào trong hội trường, cũng không có ảnh hưởng tới chuyện khác.
“Mấy ngày nay anh sẽ ở lại thành phố để họp, buổi tối không cần trở về doanh trại.” Anh ôm bờ vai cô, ngón tay vuốt ve xương quai xanh cô.
“Hả? Không trở về doanh trại, vậy anh về đâu?” Cô hiểu nhưng giả vờ không hiể