Tác giả: Nhất Ngột
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342247
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2247 lượt.
c kệ nói như thế nào, mọi người là người một nhà, máu mủ tình thâm. Em hơn nửa đêm mất tích, người ngoài cũng đều đi xung quanh tìm em, huống chi là mẹ em? Em suy nghĩ một chút, khi bà ấy lo lắng người chồng đang trong phòng phẫu thuật, lại lo lắng con gái đột nhiên mất tích, trong lòng bà có bao nhiêu khó chịu?’
Đạo lý này làm sao cô không hiểu, chỉ là đi vào ngõ cụt, ngồi lì ở trong góc tường sống chết không chịu quay lại mà thôi.
“Lận đoàn trưởng, sao hôm nay anh lại dài dòng như vậy chứ. Dứt khoát là đi nói với lãnh đạo của anh một chút, để hắn an bài cho anh làm công việc tư tưởng chính trị đặc biệt đi.”
Lận Khiêm làm sao không biết cô là đang bị anh nói trúng tim đen, nên mới chuyển sang chuyện khác.
“Em liên tục “người ngoài” cũng có thể thành tay chân, một người nhà có tiếng có miếng lại có thể biến thành người ngoài? Khi em nghe thấy cha em gặp chuyện không may, trong lòng em không có chút gấp gáp nào sao? Lòng của em không có ác như vậy!”
Tống Mộ Thanh ánh mắt buồn bã, thân thể cũng cứng đờ theo. Trong nháy mắt cô có cảm giác bị người khác nhìn thấu, nhưng loại cảm giác này cũng không xấu.
Cô vươn thẳng mũi ngửi ngửi: “Sao em lại ngửi thấy một mùi chua chua ấy nhỉ? Cứ liên tục nói người ngoài người ngoài, không phải đều nói không để ở trong lòng hay sao!”
Lận Khiêm vừa dùng lực, liền quay cô lại với mình, ánh mắt nghiêm túc nhìn cô nói:
“Anh hiểu rõ em, em và cậu ta từ nhỏ đã quen biết, tình cảm người bình thường không thể so được. Em coi cậu ta là khuê mật cũng tốt, tay chân cũng tốt, nhưng cũng không thể coi cậu ta thành người trong nhà.”
Ánh mắt sâu sa lộ ra tia lạnh lẽo, chỉ cần một cái nhìn Tống Mộ Thanh cũng cảm nhận được sự nguy hiểm, thu lại vẻ mặt không để ý. Nhìn đường cong cương nghị trên mặt anh, không tự kiềm chế cũng nghiêm túc theo.
“Thật sự em coi Tam Tử trở thành người trong một gia đình, em với cậu ấy như anh đối với Thiến Thiến, anh có tâm tư gì khác với Thiến Thiến sao?” Một tay cô đặt ở trên ngực anh, vô ý thức khẽ vuốt ve: “Cho nên, anh nên đặt ở trong bụng thôi, nếu thật sự em muốn cùng cậu ấy, bây giờ anh còn có thể có chuyện gì?”
“Đương nhiên là không đồng dạng như vậy. Anh và Thiến Thiến có quan hệ máu mủ, em và Tam Tử có sao? Em không có ý khác với cậu ta, nhưng em có thể đảm bảo cậu ta cũng có suy nghĩ giống em không?” Sẽ không thừa cơ mà vào?
Anh nuốt câu cuối vào trong bụng, người mù cũng đều có thể nhìn ra được, khi ánh mắt tiểu tử Tam Tử kia nhìn Tống Mộ Thanh giống như là hận không được bế cô về nhà giấu đi, khi nhìn anh thì lại có vẻ mặt oán hận như là đã bị đoạt đi bảo bối.
Anh không thể thường xuyên ở bên cạnh cô, bận rộn thậm chí có thể nửa năm cũng không thấy mặt một lần. Nếu như Tam Tử thừa dịp anh không có ở dây, đục khoét chút nền tảng hoặc là hành động vô đạo đức khích bác ly gián thì cũng ngoài tầm tay của anh. Có phần từ nguy hiểm ngây ngô ở chung quanh cô, mà cô lại có dáng vẻ lơ đễnh, thật sự khiến anh không yên lòng.
Ý của anh Tống Mộ Thanh hiểu, nhưng cô không có cách nào mạnh mẽ thay đổi suy nghĩ của Tam Tử. Cô đã tận lực không làm ra bất kỳ chuyện gì khiến Tam Tử hiểu lầm cô có cảm tình với cậu ta, cũng đã nói vô cùng rõ ràng, cho dù không có Lận Khiêm, cô và cậu ta cũng không thể nào.
Người đến đón là nhân viên cần vụ của cậu Lận Khiêm, ở trên trình độ nhất định chính là đại diện cho cậu anh, càng tôn kính hơn anh, thì càng phải bày tỏi kính sợ đối với cậu của Lận Khiêm. Cũng không thể giống như sai bảo thúc giục đứa bé như Đỗ Tử Đằng.
“Không cần khách khí, ngài gọi tôi là tiểu Trần là được rồi, tôi chỉ là phụng mệnh làm việc, không phiền toái.” Nói xong làm thế “xin mời” với Tống Mộ Thanh.
Trực giác của Tống Mộ Thanh cho biết người này sống chung không ổn, mà cô cũng không có được nghị lực phá được pháo đài kiên cố của Lận đoàn trưởng lúc trước, tới làm quen cùng anh ta, cô không nhiều lời, gật đầu một cái rồi lên xe.
Có trời mới biết cô suy nghĩ nhiều như thế nào về việc Lận Khiêm rốt cuộc có từng nói chuyện của bọn họ với người trong nhà anh không, bọn họ có thái độ gì với cô. Nếu bình thường, nhất định cô sẽ chủ động gợi chuyện, nói đùa đôi câu với tiểu Trần hỏi thăm một chút tình huống. Nhưng lúc này bắt được cơ hội tốt như vậy, dọc đường đi cô lại không hề nói một câu một cách khác thường,di✣en✤danlequyd☼n☀c☼m ngay cả khi tiểu Trần quan sát cô qua kính chiếu hậu hai lần, cũng làm bộ như không có nhìn thấy.
Lúc sắp đến bệnh viện thì tiểu Trần nhận được điện thoại, hình như là cậu của Lận Khiêm gọi tới. Anh ta báo một tiếng với Tống Mộ Thanh qua kính chiếu hậu rồi dừng xe ở ven đường, mới tiếp lời với cậu Lận Khiêm.
“Dạ, sư trưởng.”
“Rõ!”
“Người yên tâm, nhất định tôi sẽ làm được.”
Giọng anh ta kính cẩn mà nghiêm túc không khỏi làm cho Tống Mộ Thanh liếc mắt, còn loáng thoáng có chút quen thuộc.
Ban đầu, khi mới quen Lận Khiêm, anh nói chuyện cũng là cái đức hạnh này, nói chuyện với ai cũng như là kẻ thù t