XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghiêm Bên Trái Quay

Nghiêm Bên Trái Quay

Tác giả: Nhất Ngột

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342246

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2246 lượt.

à cô.
Sắc mặt Lận Khiêm không đổi, đi tới bên người cô nói : “Đi vào thôi.”
Từ đầu đến cuối không hề liếc mắt tới cô gái đứng đối diện với Tống Mộ Thanh.
Tống Mộ Thanh vẫn luôn dũng cảm thừa nhận người khác tốt hơn mình, nói ví dụ như Trần Mặc Mặc thuần lương, lại ví dụ như người con gái xinh đẹp khiến cô chán ghét trước mắt này.
Khi một người đàn ông ở trước mặt bạn gái làm như không thấy sắc đẹp, mặc kệ phản ứng đó của anh là bình thường hay cố ý, cũng sẽ khiến phụ nữ vui mừng, thậm chí hài lòng. Tống Mộ Thanh vẫn cảm thấy mình là một người phụ nữ phàm tục, cho nên hiện tại cô phản ứng như vậy cũng là bình thường.
Lận Khiêm vừa mới họp xong, còn mặc quân trang, lạnh lùng anh tuấn. Tống Mộ Thanh vẫn cho rằng cái chủng loại kia… đặc hữu quân nhân trên người, dung hợp với gò bó, thần bí, cùng với phong cách ý thức trách nhiệm, thể hiện không bỏ sót trên người anh.
Cô rõ ràng hơn ai hết, bộ dáng này của anh có bao nhiêu lực hút với phụ nữ. Cho nên khi bị cô bắt được, trong ánh mắt không chút che giấu vui mừng và hứng thú của cô gái đối diện khi nhìn thấy Lận Khiêm, cô không có chút nào ngoài ý muốn.






Trong phòng bệnh, Tô Thanh nhìn Lận Khiêm hết sức khó xử, hoàn toàn không phải là lúc cha mẹ vợ gặp mặt con rể. Mặc dù đã nói chuyện qua điện thoại với nhau, người vốn cũng không am hiểu xã giao như bà, đang suy đoán sắc mặt âm tình bất định rốt cuộc là đang có cảm giác như thế nào, ngay sau đó đối với người chưa từng gặp mặt này, nhìn co rể quan quân uy phong lẫm liệt, dọa người cũng không biết nên có thái độ gì.
Không biết nên làm như thế nào còn có Lận Khiêm.
Mọi người đều nói, cha mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng hài lòng, nhưng khi mẹ vợ tương lai quan sát anh thì vẻ mặt lo lắng trùng trùng, ánh mắt cũng không giống là hài lòng với người con rể này. Chẳng lẽ khong hài lòng với anh ?
Tống Mộ Thanh đang nhìn Tống Bình bị thương nghiêm trọng đến mức nào, lại bị Lận Khiêm đụng vào cánh tay. Cô quay đầu nhìn anh một cái, dùng một chút mới phản ứng được, vội vàng nói với mẹ cô : “Đây là Lận Khiêm.”
Lận Khiêm nghe vậy lông mày khẽ động, chuyển cho cô ánh mắt “cứ như vậy?” Thấy Tô Thanh chuyển mắt qua bên anh, lập tức cung kính nói: “Dì khỏe chứ, cháu là bạn trai của Mộ Thanh. Hai ngày trước công việc khá bề bộn, không thể phân thân. Chú như thế nào rồi ạ?”
Hai người dựa vào quá gần nhưng Tô Thanh cũng không hề nhận thấy mờ ám giữa hai người bọn họ, thu thập qua loa chút đồ trên ghế, liền mời anh ngồi xuống.
Bà là người phụ nữ truyền thống, từ buổi tối gọi điện thoại tìm Tống Mộ Thanh, nghe điện thoại là đàn ông, lòng của bà vẫn treo đến giờ.
Sau khi sinh Tống Mộ Thanh đây là lần đầu tiên bà bận tâm chuyện của cô như vậy. Lát sau suy đoán bọn họ đã đến bước kia, nếu trước hôn nhân xảy ra chuyện gì, sau này Tống Mộ Thanh có bị thua thiệt hay không? Lát sau lại lo lắng, nếu thật sự đến nông nỗi đàm hôn luận gả, Tống Bình kia chính là một minh chứng, làm cho người ta chế giễu là nhỏ, chỉ sợ ngày sau sẽ thêm phiền toái cho Tống Mộ Thanh, khiến Tống Mộ Thanh bị người ta xem thường.
Bà đứng ngồi không yên, ở trong phòng bệnh đi tới đi lui, khiến Tống Bình lầm tưởng ông bị thương vô cùng nghiêm trọng, bổ tới hỏi bà đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì. Bà lo lắng trùng trùng nhìn ông một lát, lại một chữ cũng không chịu nói, điều này càng làm cho ông cho rằng điều mình nghĩ là đúng.
Cho đến khi thấy Lận Khiêm người thật, lòng Tô Thanh mới thấy yên tâm một chút. Khi nhìn rõ Lận Khiêm, lông mày lại nhíu lại, nhìn dáng dấp, là một quan quân…
Bà vẫn như có điều suy nghĩ, Tống Mộ Thanh liền gọi bà vài tiếng mới lấy lại tinh thần.
Hai ngày này, cô ta đều nháo như vậy?” Vừa nghĩ tới người phụ nữ kia, trên mặt Tống Mộ Thanh không tự chủ mang theo sự tàn khốc.
Tô Thanh sững sờ, ấp úng nói: “Cũng không phải là… Mẹ của nói bị tai nạn xe cộ, tâm tình không tốt cũng là điều đương nhiên. Ai, nếu không phải là cha con lái xe, người ta cũng sẽ không xảy ra chuyện.”
Tống Mộ Thanh nghe lời này, lông mày nhíu lại, tức giận mới đè xuống lại xông lên. Phải nói bà là rộng lượng tha thứ hay là hiền lương thục đức? di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn Hiện nay cũng không phải là cổ đại, chồng cưới vợ bé hay là ở bên ngoài nuôi tình nhân, cũng không thể ra vẻ một chút bất mãn. Cô không biết có nên hay không nên oán giận ông ngoại và bà ngoại nuôi dạy bảo vệ bà quá tốt, ngay cả một chút ghen tị buồn bã cũng không lộ ra ngoài?
Tống Mộ Thanh hít sâu mấy hơi, chuyện này người phải thay đổi là bà, thế nào cũng không để Tống Bình và người phụ nữ kia tốt hơn.
Nhưng lời này cô không thể nói trước mặt Tô Thanh.
Nói cũng chỉ đổi được một câu thở dài của bà: “Tại sao có thể nói như vậy, dù sao ông ấy cũng là cha của con.”
Nghĩ tới đây cô liền không nhịn được trợn mắt nhìn Lận Khiêm một cái, ý cảnh cáo mười phần, sau này anh mà dám làm ra chuyện như vậy anh sẽ biết tay! Quay đầu cô lại hỏi: “Thương thế của người đàn bà kia như thế nào?”